Sau đó là tiếng rối loạn, phố bên cạnh Thanh Uyển từ bên này nhìn lại loáng thoáng thấy ánh lửa bùng bùng. Vân Trúc vội vàng mặc quần áo rồi đuổi theo cẩm Nhi, đi được nửa đường thì có thiếu nữ của Thanh Uyển tới đưa tin, cũng là từ góc đường bên kia có chiếc xe ngựa đang đến, con ngực lồng lên chạy như điên đứt cả dây cương. Xe húc vào tường làm sụp tường bên cạnh Thanh Uyển.
Có người bị thương không?
Bị thương mấy người, vài người bày sạp bán bên đường bị thương đến rồi, nhưng cũng không nặng lắm, trước đó Lý Quản Sự đã gọi đại phu đến, bảo tôi nói với hai cô nương không cần lo lắng gì cả.
Sau khi mở rộng Trúc Ký người làm việc trong lầu là nữ nhiều hơn nam. Lý Lan quản
lý Thanh Uyển vốn xuất thân từ thanh lâu, sau đó thì vào đây, mạnh vì gạo bạo vì tiền lại biết thi văn, cũng quen với Vân Trúc và cẩm Nhi. Lúc này nghe thấy chuyện không có gì lớn, Vân Trúc mới yên tâm:
Không có người bị thương nặng là tốt rồi.
Cẩm Nhi cười nói:
Cái này nhìn cũng náo nhiệt, những người đó cãi nhau trên lầu cũng phải yên tĩnh
chứ.
Tuy nói Thanh Uyển là chỗ lịch sự tao nhã nhưng các văn nhân, tài từ năm ba ngày lại ầm ĩ một trận cũng là chuyện bình thường, chỉ có thể chứng minh bên này rất có nhân khí, Vân Trúc cười lắc nhìn cô gái báo tin nói:
Trên lầu còn cãi nhau không?
À, cãi nhau xong rồi à?
Chưa ạ, hình như là có một thư sinh rất nổi tiếng đi lên, sau đó bọn sẽ không ồn ào, nhưng có người đến chào hỏi... Người kia rất trẻ, tôi còn hỏi Tiểu Ngọc tỷ đó là ai thì vách tường đã bị đổ...
Người trẻ tuổi rất nổi tiếng? Trước kia đã đến chưa?
Chưa... chắc là chưa...
Cô gái kia vốn là con giá một gia đình nghèo khố, không biết gì về thi văn, cũng không quen biết quá nhiều người, chỉ là lúc này nghe cô ta nói như vậy cẩm Nhi liền nhíu mày, nàng nghĩ những thứ gì đó rồi nhìn sang Vân Trúc, vẻ mặt của Vân Trúc như không có gì, chi là động tác hơi chậm chậm một chút, cẩm Nhi liền quay đầu lại hỏi:
Vậy hắn... Ninh gì đó hoặc cái gì Hằng đó phải không?
Điều này dì sao cũng làm cho người ta có cảm giác tràng hợp, nàng cũng không biết trong lòng mình nghĩ những gì nữa, cô gái kia có chút chần chừ:
Hình như... không phải... lại hình như là... Tiểu Ngọc tỷ nói với tôi...
Vậy trông hắn thế nào, có phải hơi cao không... Nhìn dáng vẻ rất điềm đạm...
Cẩm Nhi khoa chân múa tay, hỏi cô gái kia, cô ta có chút khó xử, Vân Trúc nhìn nàng rồi nói:
Đi xem thôi.
Cẩm Nhi mới buông tha cho cô gái kia, hai người đi nhanh về phía đình viện đằng trước. Lúc gần tới Thanh Uyển thì bên này đã một cánh náo nhiệt, vách tường bên của tiểu viện đã bị xe ngựa đánh đổ. Đám hạ nhân trong Thanh Uyển đang nghe quản gia Lý Lan
chi huy đến sửa chữa, đuốc đốt sáng, các thư sinh văn nhân ở lầu trên lầu dưới chỉ trò xem cảnh ồn ào. Vân Trúc và cẩm Nhi nhìn vào trong viện từ, sau đó đi vào giữa sảnh đi lên lầu hai, chi nhìn qua một lượt nhưng vẫn không nhìn thấy hình bóng của người mà mình hi vọng thấy kia.
Trong Thanh Uyển phần lớn không gian là lịch sự, tao nhã nhưng mới vừa rồi hai tốp thư sinh vừa mới đi vào chính sảnh đã ồn ào. Sau đó lại là chuyện tường bị đụng đồ, người bên này càng nhiều hơn, đương nhiên cũng có người đến chào hỏi Vân Trúc và cẩm Nhi. Có người thì Vân Trúc cười lại nhưng cũng có người nàng chi miễn cường ứng phó, cẩm Nhi nhìn thấy có chút do dự nói:
Vân Trúc tỷ, không nhanh như vậy chứ?
Thực ra cũng gần như thế...
Vân Trúc không yên tâm, ánh mắt tìm kiếm nhìn vào hình ảnh những người ở lầu trên,
lầu dưới, trả lời như vậy.
Chi một lát sau, Lý Lan đi lên, nàng mới hỏi chuyện ban nãy, Lý Lan nói: