Ninh Nghị cũng không biết lúc trước Lục Hồng Đề đã từng ở trên nóc nhà nghe hắn nói chuyện với thê tử, bởi vậy tự nhiên cũng không hề nảy sinh liên tưởng gì đối với phản ứng của nàng. Từ đó về sau, hắn cũng chỉ là nghĩ sao nói vậy, không hề có dụng ý gì. Người nói thì vô tâm, nhưng người nghe lại hữu ý.
Đương nhiên, có thể là trong một vài trường hợp một nữ hiệp như Hồng Đề cũng có lúc xử sự chút ít theo cảm tính, nhưng cũng không có nghĩa là trong lòng sẽ bị xúc động quá mức. Thậm chí có thể nói, cho dù đối với Ninh Nghị cũng không ghét, thậm chí còn có lòng khâm phục tán thưởng, nhưng trong lòng của nàng, trên thực tế trong đầu đã từng có một vài lần dự định và suy tính không xuống núi nữa. Người đàn ông trước mặt này, cũng không phải sẽ cùng sống chết với nàng, chấp nhận điều này, mọi việc sau này cũng trở nên đơn giản.
Đã quyết định sớm ngày quay về Giang Ninh, sáng ngày thứ hai, Ninh Nghị đã dựa vào mối quan hệ với Thang gia tìm được một chiếc quan thuyền. Trên đất Giang Nam đủ loại phú hào quan thương quan hệ chằng chịt, trên đường đào vong đã xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp dù cho ở Trấn Giang cũng có sức ảnh hưởng, một lão đại như Thang Tu Huyền tuy rằng không ở Trấn Giang, nhưng biết được hắn phải đi, một số con cháu Thang gia hoặc là phú hào, thân tộc đã từng chịu ân huệ cũng vội vàng tới, đều tỏ vẻ sau này nếu có gặp việc gì phiền toái, có thể tìm bọn họ, nhất định giúp đỡ tới cùng không hề chối từ, Tô gia là thương gia, nếu muốn làm ăn gì, mọi người có quan hệ, cũng đều nói lời khách sáo.
Lúc đầu trên đường đào vong, sau khi Ninh Nghị hôn mê, toàn bộ đoàn người cũng lâm vào quẫn cảnh, sau này khi biết được truy binh muốn bắt Ninh Nghị, trong đoàn người có người đã dùng một vài thủ đoạn, cố sức làm cho truy binh chú ý tới trên người hắn. Ví dụ như lúc đám người An Tích Phúc đánh lén tập kích trong doanh, đã đặc biệt phái một đội nhân mã bảo hộ Ninh Nghị, trên thực tế căn bản là làm chuyện để người chú ý. Sau khi Ninh Nghị bị bắt từng mơ hồ nhận ra dụng ý của việc này, nhưng dưới tình huống này chuyện đã xảy ra, hắn cũng không có ý định truy cứu, đối phương cũng chỉ là thức thời mà làm ra động tác nhỏ, không phải chân chính có ác ý muốn hại người. Dù sao Ninh Nghị ở lúc ấy cũng chưa bao giờ từng mong đợi người chung quanh có phẩm đức cao cả, cũng chưa đem đối phương trở thành đồng bạn, xảy ra chuyện như vậy cũng không hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
Nay nếu mình trở về, bọn họ nguyện ý xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, cũng không cần phải khách sáo làm gì. Lúc trước khi rời Hàng Châu bởi vì nguyên nhân Lâu gia chuẩn bị từ bỏ việc làm ăn, bây giờ có thể lợi dụng những mối quan hệ này trực tiếp hướng tới kinh hàng Đại Vận Hà trải ra một phen.
Tô Đàn Nhi mang thai đã gần chín tháng. Mỗi một ngày trôi qua là càng cận kề ngày sinh nở. Bởi vậy, giữa trưa hôm nay, cả nhà liền lên thuyền, chiếc lâu thuyền thuộc loại quan phủ này là con thuyền lớn nhất có thể tìm được trong đường thủy hiện nay, cho dù có ngược dòng Trường Giang, suốt đường đi cũng có thể vững vàng. Thuyền có hai tầng. bọn người Ninh Nghị được sắp xếp trong gian phòng ở một tầng không hề cảm thấy chòng chành, dựa theo kế hoạch, ban đêm sẽ nghỉ ngơi mấy canh giờ, đến chạng vạng ngày hôm sau, có thể đến Giang Ninh.
Ngày 28 tháng hai năm Cảnh Hàn thứ mười, trong nắng xuân, chiếc lâu thuyền cực lớn ngược dòng từ từ đi qua Trường Giang, hai bên cây rừng xanh ngắt. Thỉnh thoảng ở trong tầm mắt hiện lên bờ ruộng dọc ngang cùng nông trại, thôn trang. Lục Hồng Đề đứng ở đầu thuyền thu hết vào tầm mắt, báo cho Ninh Nghị biết ý định muốn rời đi.
- Tối mai sau khi rời thuyền, ta sẽ đi về hướng bắc. Sẽ không vào thành.
Ninh Nghị ở bên cạnh trầm mặc một hồi:
- Biết cô muốn mau chóng quay về, nhưng còn có mấy ngày nữa đâu, huống chi muốn đưa cho cô những cách nghĩ kia, vẫn còn chưa sửa sang cho tốt hết, ở thêm vài ngày nhé, ta dẫn cô đi xem Giang Ninh.
Lục Hồng Đề cười cười:
- Ta biết ngươi chỉnh sửa chưa nhiều lắm, đây là thói quen của ngươi, mọi việc đều chậm chạp.
- Là thói quen xấu...
- Hơn nữa các ngươi sau này trở về, trong nhà hẳn là còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, lại còn phân tâm để chiêu đãi ta. Không cần phải thế. Huống hồ ta lần này thật sự đi quá lâu, có thể trở về sớm một ngày thì sẽ tốt hơn một ngày, dù sao việc ta cần phải làm cũng rất nhiều.