Thời gian vào đêm vẫn chưa lâu lắm, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, trong sân vẫn còn loe lóe ánh đèn. Ninh Nghị dựa vào một đầu giường, vừa mát xa chân cho thê tử, vừa cùng trò chuyện những sự tình gần đây với thê tử đã xa cách nửa tháng.
Đương nhiên, bất luận có tâm tình như thế nào, trước mặt nương tử nhà mình nói một một người con gái khác đáng yêu, hiển nhiên đều không coi là chuyện có tình điệu gì. Tô Đàn Nhi cười một trận rồi thấp giọng nói:
- Tướng công cảm thấy đáng yêu, không phải là muốn thu phòng vị Lục cô nương kia đấy chứ.
- Nàng áp chế được cô ấy không?
Tô Đàn Nhi mấp máy miệng, nhìn Ninh Nghị:
- Vị Lưu cô nương kia thiếp đâu có áp chế được.
Những thứ này đương nhiên xem như nói vui, nhưng nói lý ra buôn chuyện của người khác, đến mức độ này cũng là đủ rồi. Tô Đàn Nhi co một chân lại, có chút hạnh phúc nhìn phu quân đang mát xa cho mình:
- Trong khoảng thời gian này, tâm tình của Hạnh Nhi, kỳ thật cũng không tốt gì.
- Làm sao vậy?
- Lúc trước những người giả mạo cha mẹ của cô ấy đó... Cô ấy vốn cho là thật, dù sao cũng có chút cảm tình.
- Người mặc dù đã đuổi đi rồi, nhưng tình huống chỉ sợ cũng sẽ không quá tốt... Nàng cố gắng an ủi cô ấy thêm nhé, bảo Thiền nhi Quyên nhi đi an ủi cô ấy.
- Vâng.
- Bằng không thì tìm phu gia cho cô ấy?
- Cô bé tâm khí cao, trong nhà không có ai vừa ý.
- Không có ai vừa ý hay cô ấy không vừa ý ai…
- Đương nhiên là không ưa người ta rồi, bằng không thì đứa cháu tên là Hạ Vũ của Tam Phòng Quản Sự, hay là con trai của Cổ Trướng phòng, con trai thứ của Thôi Trướng phòng, đều đã qua đây nói muốn cầu hôn, còn có...
Tô Đàn Nhi bấm đầu ngón tay đếm.
- Ồ, rất có nhân khí đó nhỉ.
- Đương nhiên, ba nha hoàn trong chi lớn nhà chúng ta, Hạnh nhi Thiền nhi Quyên nhi, ai thấy không đỏ mắt. Thiền nhi thì theo tướng công chàng rồi, Hạnh nhi Quyên nhi còn có phần sao…
Kế tiếp cũng là những chuyện nhà vụn vặt. Đối với Tô Đàn Nhi mà nói, tình huống trong nhà luôn luôn có thể an bài chăm sóc một cách gọn gàng ngăn nắp. Cũng không cần ý kiến của Ninh Nghị làm tham khảo, nhưng nếu Ninh Nghị có ý kiến gì, nàng cũng sẽ gật đầu đáp ứng, đây là cảm giác của một gia đình. Qua một lúc lâu, Hạnh nhi tới chiếu cố Tô Đàn Nhi, Ninh Nghị cũng thuận miệng hỏi cuộc sống gần đây của các nàng ở Hồ Châu. Hạnh nhi cũng không có ý định tố khổ, chớp mắt gật đầu nói sống rất tốt rất tốt rất tốt... Làm nha hoàn tự có năng lực điều tiết cảm xúc của mình, không làm cho vấn đề của mình quấy rầy chủ nhà, đây đại khái là tu dưỡng cái tôi của một nha hoàn tốt. Ninh Nghị nói chuyện với cô một lúc, nhưng không có cơ hội để an ủi, cũng chỉ đành tôn trọng lựa chọn của đối phương.
Hàng Châu đã hoàn thành công việc, lập tức chuyển vào Trấn Giang, kế tiếp quay về Giang Ninh, cũng không phải nói là không có chuyện gì có thể làm, cùng thê tử tán gẫu về Lục Hồng Đề cũng là một khâu của chuyện này. Ban đầu khi ở Hàng Châu nhờ đối phương giúp đỡ từng nói qua muốn thay nàng làm một thứ thuộc loại kế hoạch năm năm, về sau mấy tháng gián đoạn, kỳ thật kế hoạch nên làm cũng đã làm được tàm tạm rồi. Bây giờ nếu đại đa số sự tình đều đã có quy túc, tiếp tục kéo dài nữa cũng không hay. Trong mấy ngày kế tiếp, có thể chuyên tâm làm hoàn thiện kế hoạch sơn trại buôn lậu đó của cô ấy.
Cứ nghĩ như vậy, khi xuyên qua hai cửa hiên, đi đến sân phía bên Lục Hồng Đề, thì thấy nàng đang đứng bên cạnh giếng múc nước, một tay chậm rãi quay ròng rọc, đứng đó cũng không biết là đang suy nghĩ cái gì, nhưng Ninh Nghị đi tới thì nàng cũng có phản ứng, nhìn về phía bên này. Ninh Nghị đi qua múc nước thay cho nàng.
- Để ta.
Thời đại này đại khái không có phong độ thân sĩ gì, nhưng mà Lục Hồng Đề cũng không nói gì thêm. Cô lui bước sang một bên, nhìn Ninh Nghị kéo thùng nước lên, vừa kéo, Ninh Nghị còn thò đầu xuống dưới nhìn.
- Khu viện này vốn không phải của chúng ta, có một lão nhân tên là Thang Tu Huyền cho chúng ta mượn ở, cũng không biết có sạch sẽ hay không... Kể ra thì ta có một thời gian khi đi ngang qua miệng giếng rất thích thò đầu vào nhìn.
- Vì sao vậy?
Lục Hồng Đề nghiêng đầu hỏi.
- Nghe nói người nhà giàu muốn giết nha hoàn, tiểu thiếp, để hủy thi diệt tích, đều đẩy xác xuống giếng, cho nên ta thường xuyên cảm thấy bên trong giếng sẽ có thi thể.
Lời này làm cho Lục Hồng Đề bật cười, nhưng sau đó nàng cầm thìa gỗ múc nước lên uống luôn vài ngụm, làm cho Ninh Nghị không nói được gì nữa, theo sau cũng nếm một ngụm. Nước giếng rất ngọt, nghĩ ra thì cũng không đến mức là có ngâm những thứ linh tinh rác rưởi gì đó. Khi Ninh Nghị hỏi có phải nước suối trong núi uống ngọt hơn hay không, Lục Hồng Đề ngược lại cảm thấy không khác biệt lắm.
- Bất kể thế nào, thời gian gần đây cảm ơn cô rất nhiều, nếu như không phải có cô, thì ta e là đã không có cách nào có thể sống sót trở về từ Hàng Châu.
Lúc này chính thức nói lời cảm ơn, sau đó Ninh Nghị cùng Lục Hồng Đề nói chi tiết về tình hình của Lã Lương. Thời gian mấy tháng, kỳ thật những gì nên nói đều đã nói qua rồi, ý kiến và cách nhìn mà Ninh Nghị muốn cung cấp hắn cũng đã viết thành một cuốn sổ dày. Lục Hồng Đề ở trại trên núi Lã Lương, vẫn tận lực dùng một căn cứ buôn lậu không ai quản làm bản đồ để phác thảo.