Mùa xuân năm Cảnh Hàn thứ mười, Trấn Giang.
Ánh mặt trời chiều dần lặn xuống, giống như một đường quét ngang từ phía chân trời đến, thời tiết chưa hoàn toàn chuyển ấm áp nhưng đã làm cho người ta cảm giác hết đông, cây nẩy trồi, hoa dần múa, trên cây đào cũng đã nhú phấn hồng, mùa xuân này, đã dần dàn tiến nhập vào thời gian đẹp nhất.
Thành thị này dựa gần sông, vào đêm, gần bến tàu đội thuyền ra khơi đã tụ tập nhiều, vô cùng náo nhiệt, đứng trên bè gỗ nhìn tất cả, tiếng người đánh cá, tiếng các người khuân vác ồn ào, người chèo thuyền qua lại, có lúc buồng nhỏ trên tàu chạm vào lưới, dẫn tới một trận chửi rủa hỗn loạn. Tiếng chuông của Kim Sơn Tự xa xa truyền đến, thành thị cổ xưa phía sau trong lúc đó cũng đã loang lổ một chút ánh đèn dầu.
Mặt trời chiều trên đỉnh núi xa, nhuộm một màu đỏ tàn.
- Lúc đi là mùa hè, lúc về đã là mùa xuân của năm thứ hai rồi.
Thắp đèn lồng treo lên cửa nhà, nhìn cảnh tượng mùa xuân bên ngoài, Ninh Nghị cảm thán với Lục Hồng Đề như vậy.
Nữ hiệp áo vải cài trâm tóc vỗ vỗ tay, một lát sau, rất không hình tượng đi đến ngồi xuống bậc cửa, nghiêng đầu, nhìn tốp năm tốp ba người đi đường qua lại. Ninh Nghị quay lại, cũng ngồi xuống bên cạnh cánh cửa, lát sau Tiểu Thiền ở bên trong gọi:
- Cô gia, tiểu thư tìm ngài.
Mới đứng lên đi vào.
Đến Trấn Giang này đã được hai tháng hai mươi bảy ngày.
Trái ngược với lúc trước một đường xuôi nam nhàn nhã đi chơi, lúc thật sự phải trở về, trên đường cũng không còn bao nhiêu thời gian. Lúc thành bị phá, Tô Đàn Nhi đã mang thai hơn tám tháng, tuy rằng có Văn Nhân Bất Nhị chiếu cố, nhưng thành trì vừa bị phá bất cứ chuyện gì cũng đều có thể xảy ra, bởi vậy dưới sự bảo vệ của người mà Văn Nhân Bất Nhị phái đi, đám người Tô Đàn Nhi, Tiểu Thiền trước tiên đến Trấn Giang phía bắc trước, đợi sự việc ổn định. Mà sau khi chuyện của Bá Đao Doanh rốt cuộc cũng xử lý hoàn tất, Ninh Nghị mới cùng Lục Hồng Đề tới bên này.
Bắt đầu từ tháng bảy năm ngoái, hành nghiệp tại Hàng Châu nổi lên sóng gió liên tục, nhưng hầu như chưa bao giờ ngừng kinh doanh. Trong khoảng thời gian gian nan nhất, mặc dù là Ninh Nghị cũng có chút thất vọng đối với việc trở về, nhưng tới lúc này, toàn bộ sự việc rốt cuộc cũng đã tuyên cáo kết thúc, đặc biệt là sau khi xử lý xong vấn đề của Bá Đao Doanh, cuối cùng tảng đá trong lòng hắn cũng đã buông xuống, có thể thở phào một hơi nhẹ nhõm. Có thể cảm thụ được khí thức bình thản đường phố Trấn Giang, thật sự là có cảm giác xúc động lớn lao.
Đối với Lục Hồng Đề mà nói, thì lại có một loại tâm tình khác.
Cuộc sống của cô vốn là ở Lư Lương Sơn, so với việc lúc ở Hàng Châu bị rơi vào tay giặc thì không chưa từng đi nơi nào cả, bắc có Liêu quốc nam có Điền Hổ, lúc tới Hàng Châu, đơn giản cũng thấy được một nhóm đồng đạo khởi sự. Bất luận là ý nghĩa thế nào, Trấn Giang đối với cô mà nói không phải là xúc động lớn lao, mà là khá giống với Giang Ninh, một thế giới khác khó có thể với tới.
Đối với Ninh Nghị mà nói, bất luận Trấn Giang, Giang Ninh hay là Hàng Châu lúc trước, mức độ phồn hoa phạm vi đạt tiêu chuẩn cũng không quá là không chấp nhận được. Nơi xa xôi này, rất nhiều người đều là ăn trấu uống loãng thậm chí ngay cả y phục mặc cũng không hơn vùng đất hoang nghèo nàn, hắn cố nhiên có thể lý giải và tưởng tượng, nhưng muốn nói cảm động lây, đương nhiên là không có khả năng.