Ánh lửa trong bếp lò nhỏ bập bùng, khi nước sôi, hương trà cũng theo khí nóng tản ra. Có lẽ là bởi vì thiếu nữ pha tra cũng không phải là người tao nhã gì, nên trà kỷ được đặt ngay tại trong phòng nấu ăn, không có quá nhiều chú ý đến.
Giữa hai người ở chung đã lâu, thân phận bình đẳng và bất bình đẳng sớm đã không phải là chuyện đơn giản như vậy. Lưu Tây Qua ngồi ở đàng kia pha trà, còn Ninh Nghị thì vẫn tiếp tục cúi đầu viết lách, thình thoảng thiếu nữ sẽ quay lại nhìn hắn một cái. Nấu xong, muội rót trà vào trong chén, đưa cho Ninh Nghị. Ninh Nghị đặt sang một bên, để bớt nóng.
Ta vẫn kiên trì, đoạn đường sau này, bất kể thế cục phát triển như nào, không thể không đi Thanh Khê rồi.
Tây Qua ngồi trở lại ghế, Ninh Nghị đã đột ngột mở miệng, thiếu nữ quay sang, thấy Ninh Nghị đang vẫn đặt bút lông trước nghiên mực, chưa hề nhìn sang cô.
- ừ.
Tây Qua nhìn hắn.
Nhiều người chuyển nhà, muốn chiếu cố người, thật sự nhiều lắm, bên chúng ta chỉ có tám trăm người, tiền vốn cũng không có. Ta với Phương thúc thúc của muội không có giao tinh, mấy vấn đề này có thể trực tiếp một chút, chủ yếu là ai nấy đều thấy được, đi cũng không có ý nghĩa. Những thứ này bọn họ không dám nói, nhưng ta nói với muội.
Hắn vừa nói, vừa cúi đầu, tiếp tục viết.
Tây Qua hơi ngẩng đầu, nhìn đinh lều trại:
- Sao không nói sớm mấy ngày trước?
- Vừa mới phá thành, muội lại đang ở đây lo lắng, muội lo lắng cũng đúng, ta không thể nói với muội được.
-Trần Phàm bọn họ muốn đi về.
- Để cứu người, khuyên bảo là việc chính. Nếu mọi người muốn ở lại Thanh Khê để tử chiến, dù gì cũng chi có một kết quả. Mấy ngày nay ta vẫn nói chuyện với Trần Phàm, cho dù quay về Thanh Khê, phải để muội rời đi. Cũng chi là nói với một vài người là được, bằng không sẽ có người muốn mạng bọn họ Giống như Phương Thất Phật, thậm chí là loại người như Lữ Tương, đều chưa hẳn không nhìn rõ thế cục, nhưng Phương thúc thúc của muội bọn họ, chi sợ cũng không cần thiết
Tây Qua trầm mặc sau một lúc lâu:
- Thanh Khê còn có rất nhiều binh tướng, kéo dài tiếp chưa chắc đã chịu nổi.
Giai đoạn thứ nhất khẳng định cho thể thủ vững.
Ninh Nghị vừa viết vừa nói chuyện.
- Hàng Châu đã bị phá, Đồng Quán không có thời gian rồi, dù sao các muội cũng không còn nhiều cơ hội nữa. Nhiều lắm là nửa tháng, hắn sẽ khải hoàn bắc tiến, kế tiếp là bao vây Thanh Khê, quan binh sẽ vây công từ bốn phương tám hướng, thời gian có lẽ không quá dài lâu mấy, nhưng kết quả sẽ không thay đổi. Lúc trước các ngươi là dựa vào bọn họ tham sống sợ chết, một tiếng trống làm tình thần hăng hái thêm đánh hạ Hàng Châu, nhưng cũng có năng lực một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm mà thôi, một khi bị đánh ở điểm cao nhất, sau này sẽ không còn tác dụng nữa, đừng quăng nốt tám trăm người vào đó.
Hắn nói xong, cầm lấy tách trà thổi thôi, uống một ngụm lại buông xuống. Tây Qua nhìn hắn chốc lát:
- Có biết những lời này của ngươi vào tai người khác sẽ như thế nào không?
Bọn họ cũng là không dám nhìn thẳng vào sự thật mà thôi, có người không dám nói, nhưng nên nhìn, vẫn nên nhìn.
Ninh Nghị ngẩng đầu lên nhìn cô cười cười, sau đó lại lắc đầu, tiếp tục làm việc.
- Dựa theo trước đó đã nói, thừa dịp hiện tại ý tưởng mọi người đều đặt trên người Phương Lạp, đi xa một chút không hề sai, cuộc sống ở Miêu Cương, Tương Tây dù sao mọi người cũng từng trải qua rồi, các ngươi cơ bản dựa vào bên kia, trước tiên tiến vào núi rồi hẵng nói cái khác.
Bút lông trong tay hắn dừng lại một chút:
Một khi... mọi người tình táo lại, phía trước phàm là người khởi nghĩa Vĩnh Lạc, đều đã bị thanh toán, hiện tại nơi này đều từng bị nạn trộm cướp, sẽ dần dần bị càn quét sạch sẽ, Bá Đao Doanh chúng ta khẳng định sẽ nổi danh, cho nên, nhất định phải chạy trốn, tiến vào trong núi, ta không biết trước kia các ngươi từng sống như thế nào, nhưng