Tiếng pháo hoa từ nơi xa truyền tới, dù sao ý nghĩa của đêm động phòng khiến hai người vốn tính thoải mái cũng có những cảm xúc khác thường nhất định, nhưng Ninh Nghị bởi vì thưởng thức cô gái này cho nên lúc này cảm xúc rất phức tạp, đó không phải là tinh yêu hay là người trong lòng, về phần Lưu Tây Qua, ở một phương diện nào đó trong lòng cô luôn giữ một loại tư thái 'chủ công', thể diện vẫn phải giữ. Bởi vậy, sau một hồi im lặng, hai người đã khôi phục lại tư thái ngạo nghễ, rồng phượng trong loài người, bắt đầu theo thói quen của bản thân khôi phục bầu không khí trở lại tự nhiên bình thường.
Hay ít ra trong khoảng thời gian mới đầu, tất cả mọi hành động diễn ra coi như là tự nhiên, tuy rằng...không hòa hợp với bầu không khí đêm động phòng cho lắm, rõ ràng khác hẳn bình thường.
Người đầu tiên mở miệng nói chuyện là Lưu Tây Qua:
- Bọn họ chuốc rượu Lập Hằng nhiều lắm hả?
- May mắn có đám người Nam thúc, Trần Phàm, Đỗ tiên sinh đã đứng ra ngăn cản, chi uống vài chén.
- Ta đã cho người chuẩn bị canh giải rượu, đang ở trên bàn đấy.
Miệng xưng Lập Hằng, trong giọng nói Tây Qua mơ hồ mang theo đôi chút tư thái người bề trên, từ trước đến nay cô và Ninh Nghị giao tiếp với nhau đại đa số đều là như thế này, chi là mới bắt đầu thì tự nhiên sau đó tương đối kiềm chế. Từ lúc cô bị Ninh Nghị xúi dục chuẩn bị cải cách thay đổi tự do, công bình ở Bá Đao doanh, cảm giác này dần dần trở nên phai nhạt, lúc này rõ ràng đã hơi hơi buông lỏng.
Hơn nữa bình thường cô đều mang theo khăn che mặt, hoặc là cùng Ninh Nghị thương
lượng việc công, đạo lý rõ ràng. Lúc này mặc quần áo của tân nương, đầu đội mũ phượng, sau khi trang điểm kỹ càng, ngũ quan tinh xảo, cả người dường như nhỏ lại đôi chút, chỉ là một cô gái xinh đẹp khí chất phóng khoáng. Suy nghĩ cho tâm trạng phức tạp của cô khi lâm vào cục diện này, mặc kệ là biểu hiện ở trên mặt như thế nào, Ninh Nghị đều có cảm giác bản thân đang khi dễ người khác, trong giọng điệu cũng chủ động thay đối phương hòa hoãn bầu không khí này.
- Sau khi vào đây, ngồi lâu lắm rồi phải không?
- ừm, vẫn ngồi như thế này... Chẳng qua không sao cả, bình thường đả tọa cũng như
vậy.
- Canh giải rượu.
Ninh Nghị cầm bát canh giải rượu trên bàn lên hớp một ngụm nhỏ, đặt xuống một bên, sau đó chi vào những thứ linh tình trên bàn.
- Những, i. thứ này...
- A...
Tây Qua ngẩn người, lúc này Ninh Nghị chi vào tự nhiên là những thứ đã được chuẩn bị sẵn để ở trên bàn, nào là sủi cảo, rượu giao bôi, quả táo, quả nhãn, hạt đậu vân vân. Những thứ này là thủ tục trước khi động phòng, nhưng dù sao bọn họ cũng chỉ là kết hôn giả, những trình tự này rốt cuộc có cần thiết hay không Tây Qua không tiện hỏi, lúc nãy khi chi vào chén canh giải rượu kia thần sắc cô pha chút phức tạp. Ninh Nghị hỏi như vậy cô cũng không biết phải nói thế nào:
- Cái này.
- Dù sao... Cứ coi như chơi một trò chơi đi...
Với tính cách của Tây Qua, hôm nay là ngày thành thân của cô, nhất định không có kẻ nào dám tới góc tường nghe trộm thành ra Ninh Nghị không lo lắng lời nói của mình sẽ bị người khác nghe được. Nói xong câu này, còn muốn nói nữa, cô gái đã gật đầu đi tới, bộ dạng không sao hết.
- ừ, cũng tốt... Trò chơi gì?
- Trò chơi trẻ con. Một đám con nít cả trai lẫn gái, giống như là...
- Cưới vợ sao. Bọn ta gọi... Chẳng qua ta chưa từng chơi thừ, hồi nhỏ người chơi
cùng ta không nhiều, kẻ nào dám chơi với ta có lẽ ta đã vác đao chém hắn, a...ăn cái gì trước đây...
- Tùy tiện đi...Hạt đậu?
Mỗi người ăn một hạt đậu.
- Trên giường còn rất nhiều, đào, táo nhiều lắm, đợi một chút để tìm đã...
- ừm, đừng nói là không thể bỏ đi...
Đến lúc ăn sủi cảo, hai người mỗi người ăn một nửa, đối với điều này Tây Qua biểu hiện cũng thoải mái, nói một câu 'sống tốt', sau đó không nhìn Ninh Nghị, nhai vài cái rồi nuốt xuống. Rõ ràng cô đã sớm biết là sống, cũng biết lúc này phải nói mấy lời tốt lành.
Có thể áp chế nỗi thẹn thùng trong lòng mình xuống tới trình độ này, trong lời nói cử chi, thậm chí đối phương còn cố ý làm yên lòng một nam nhân như hắn, nhìn cô gái ung dung thản nhiên, khuôn mặt nhìn nghiêng hồng hồng, trong lòng Ninh Nghị tăng thêm vài phần cảm động. Sau khi uống xong chén rượu giao bôi ngược lại cô lại nói một câu:
- Khi trở về, tẩu tử(chị dâu) làm thế nào?
- Không có chuyện gì, khi trở về nhận tội chịu đòn là xong, còn có thể thế nào nữa.
- Thật ra ta làm liên lụy tới ngươi. Chẳng qua việc đó ta mặc kệ không quản.
Lúc này tay hai người móc vào nhau, Tây Qua vẫn nâng chén rượu, nói xong câu đó thì cất tiếng cười khoan khoái, sau đó ngẩng đầu cùng Ninh Nghị cùng nhau uống cạn chén rượu, cái cổ dài trắng nõn xinh đẹp giống thiên nga.
Có rất nhiều việc làm để giết thời gian, ăn uống xong xuôi, rửa tay rửa mặt, nằm trên giường tìm mấy quả hạch đào được giấu trong đó. Hai người cố gắng chậm chạp hết mức có thể, Tây Qua nói: