Ngày thứ nhất nói xong, ngày thứ hai liền bắt đầu xử lý việc kết hôn, trên thực tế, đó không phải là kết quả mà đám người Phương Tịch trong hoàng cung muốn nhìn thấy, đây thuần túy là quyết định độc đoán chuyên quyền của Lưu Tây Qua mà thôi.
Từ trước tới nay Bá Đao doanh trong công việc thường pha chút lưu manh, thói quen này tiếp tục được lưu truyền gìn giữ tới thế hệ Lưu Đại Bưu, tuy rằng rất hiếm khi bị người ta nắm lấy nhược điểm nhưng một khi xảy ra chuyện, phong cách ứng phó cũng hoàn toàn là làm sai thì bị ăn đòn mà thôi. Lần này, Lưu Tây Qua đã xác định việc này không đẩy đi được, thành thân là không thể tránh khỏi, về các phương diện khác cô hoàn toàn không muốn làm trò cười cho thiên hạ.
Về phương diện khác còn là bởi vì không có bao nhiêu tình cảm với Ninh Nghị. Khi vừa mới bắt đầu qua lại với Ninh Nghị, Lưu Tây Qua đã đặt bản thân vào vị trí 'chủ công' tuy rằng cô không phải là nhân vật toàn năng tài giỏi gì nhưng quý ở chỗ có lòng học hỏi, đầu học lại dùng tốt, mỗi lần có thể học tập được lối tư duy của người khác. Đáng tiếc, Ninh Nghị không phải là quân sư đầu chó, khi hệ thống lý luận tưởng tư tư duy của hắn dần dần vượt xa năng lực hấp thu của Lưu Tây Qua, lập tức biến thành trợ tá đắc lực giống như Gia Cát Lượng, sau này thật sự chỉ có thể xưng hô là 'Đồng chí'.
Tới nỗi hai người mỗi khi nói chuyện là không thể ngừng lại, hoặc chỉ điểm giang sơn hoặc nói về chuyện trong nhà, nói xấu người khác, hay là mấy chuyện bông đùa. Thân thiện là thân thiện, với tính cách của Lưu Tây Qua có thể không chút do dự nhận thơ từ của Ninh Nghị là của bản thân đã nói rõ cô hoàn toàn tín nhiệm Ninh Nghị, xem như là huynh đệ trong nhà. Nhưng nếu nói tình cảm trở thành vợ chồng, đặc biệt là chuẩn bị tâm lý, quả thực là không có điều này.
Nếu để cho hắn nhìn thấy bản thân rất hưởng thụ rất nghiêm túc làm chuyện này, sau này làm sao đối diện với hắn đây. Vấn đề này khiến Lưu Tây Qua tự hỏi nhiều nhất.
Nhưng ở một mặt khác, cô cũng không phải là người không hiểu chuyện. Đối với các loại nhân tình thế sự, suy nghĩ của một cô gái thật ra còn nhiều hơn người bình thường rất nhiều. Việc đó được quyết định xong, mặc dù vội vàng nhưng trong lòng cô vẫn không tránh khỏi suy nghĩ đến chuyện sau này thật sự ở cùng một chỗ với Ninh Nghị, thời đại này cho dù nữ tử phóng khoáng hơn nữa cũng không thể thoát khỏi luân lý của hôn nhân; một khi thành thân có thể cả cuộc đời thật sự phải gắn bó với Ninh Nghị. Đối với điểm này, sau khi thoáng nghĩ qua, với một người tính tình ngay thẳng như cô cũng không muốn nhìn thẳng vào kết luận lắng đọng ở trong lòng: Có lẽ...Cô cũng không phải là không thể tiếp nhận.
Có rất nhiều việc tiếp tục suy nghĩ thật sự rất xấu hổ.
Nhưng hiện tại mâu thuẫn đã bày ra trước mắt, chuyện này xem như là thật hay là giả đây. Nếu hiện tại là giả, sau này biến thành thật thì sao, bản thân có thể vì trò đùa lúc này mà cảm thấy tiếc nuối hay không? Là một cô gái nếu thật sự tìm được nơi thuộc về mình, đương nhiên cô cũng hi vọng có thể một lần xuất giá hoàn hảo. Nhưng từ tình hình trước mắt không thể nào tốt được...
Đêm hôm qua sau khi từ hoàng cung trở về trong lòng cô cũng vì chuyện này mà rối như tơ vò, sau đó câu nói ' Trong Bá Đao doanh vẫn náo nhiệt hơn một chút' của Ninh Nghị cấp cho cô một con đường lui. Sau này nhớ lại cũng không biết đó thật sự là câu buột miệng khi đó của Ninh Nghị hay là bản năng ý thức tính kế mọi phương diện, điều này sợ rằng ngay cả bản thân Ninh Nghị cũng không nói rõ ràng được.