Thời gian chiến tranh giới nghiêm, khi xe ngựa đi qua đường phố, mọi nơi đều có vẻ yên ắng, ánh lửa và ánh đèn trong phạm vi nhìn thưa thớt khuếch tán bốn phương tám hướng, có lúc sáng lên, sau đó lại chìm nghỉm trong biển đêm yên tĩnh.
- Sau khi trở lại...ngươi có thể ăn nói với nương tử nhà ngươi như nào đây?
- Quỳ cho đến khi y phục rách thì thôi.
- Cái gì?
- Ồ, ta tự có biện pháp ăn nói với cô ấy...
Trong quá trình quay về đường Tế Liễu, Trần Phàm và Ninh Nghị nói chuyện câu được câu không. Đối với chuyện phát sinh này, tên vô tâm vô phế trước mắt kia có vẻ có chút hả hê lý thú, không nhìn ra chút gì khác, đây là điều khiến Ninh Nghị thấy kỳ quái.
- Nói đi cũng phải nói lại, sao ngươi lại vui vẻ như vậy? Có phải cùng với Đại Bưu quen biết nhiều năm, có phải có chút gì đó...gì đó?
- Cái gì chứ?
Trần Phàm nghiêng đầu nhìn hắn, sau đó cười xua xua tay.
- Tất cả mọi người nghĩ chúng ta có gì đó sao?
- Ngươi cứ tùy tiện tìm một người nào đó trên đường Tế Liễu hỏi một chút, nói là, trên đường phố có ai hơn nữ nhân tên là Lưu Diệc Phi không.
- Cái gì mà nữ nhân Lưu Diệc Phi...
Trần Phàm nhíu mày, sau đó đại khái cũng hiểu ý tứ.
- Ặc, thực ra cái này....Quen lâu như vậy, muốn nói hoàn toàn không có cảm tình cũng không đúng, nhưng quả thật ta chỉ coi cô ấy là muội muội mà thôi, tính cách của cô ấy quá không được tự nhiên, mà người ta thích, không giống với cô ấy.
- Là Thúy Hoa nhà bên....
- Có võ công, hơn nữa hiện tại đã thành thân rồi.
- Sẽ không phải là tiểu thư nhà quan lại, có võ công, khi còn nhỏ từng lớn lên với ngươi, phụ thân cô ấy không đồng ý, ngươi liền tạo phản vân vân...
- Cũng không đúng.
Trần Phàm nhíu mày, sau đó xua tay.
- Nói cho ngươi vậy, nói cho ngươi vậy, nhưng ta chỉ nói với ngươi, ngươi không được nói với người ngoài..
Gã thì thầm nói đến đây, màn xe bên kia đã vén lên hở một chút. Trần Phàm một cước đá phu xe.
- Còn dám nghe lén chúng ta.
Nói xong, gã lại ghé sát vào tai Ninh Nghị, thanh âm tụ lại thành một đường, rất khẽ:
- Thiến Nhi tỷ...dám nói ra ngoài ta sẽ giết ngươi.
Ninh Nghị sửng sốt một lát:
- Là ai?
Trầm Phàm lại ghé sát vào:
- Uyên ương đao, Thiến Nhi tỷ...
Lúc này Ninh Nghị mới phản ứng gã nói tới Uyên ương đao Kỷ Thiến Nhi, thật có chút bất ngờ. Cô gái này tuy nói là trẻ tuổi nhất trong mấy người "Sát Nhân Thường Mệnh Khiếm Trái Hoàn Tiền", nhưng cũng đã hơn ba mươi tuổi rồi, hơn nữa bề ngoài rất quê mùa, hơn nữa nói năng thô tục chẳng kém gì nam giới trong Bá Đao Doanh, không ngờ khẩu vị của Trần Phàm lại nặng như vậy. Trần Phàm lại ghé sát vào, thì thầm giải thích, nét mặt có chút tự đắc.
- Khi ta theo sư phụ học nghệ, lúc đó ta còn nhỏ, Thiến Nhi tỷ cũng còn trẻ tuổi, tư thế oai hùng hiên ngang. Lúc ta vào Bá Đao Trang, tỷ ấy rất nhiệt tâm dạy võ ngẹệ cho ta, đao pháp của tỷ ấy..chậc chậc chậc...cực nhanh cực độc cực lợi hại. Phụ nữ phải nên như thế chứ, hơn nữa qua vài năm sau, tỷ ấy lại không đánh lại ta, chẳng qua thời gian qua đi tỷ ấy cũng đã nhiều tuổi thêm rồi. Nhưng...ngươi không hiểu đâu, tỷ ấy vốn rất lợi hại, thời gian đầu ta không thể tiếp được hai chiêu đao của tỷ ấy, nên khi đánh bại tỷ ấy, chật...thật sự là, cả đời ta đều nhớ rõ cảm giác ấy.
Gã hạ thấp giọng, hưng phấn khoa chân múa tay không ngớt:
- Hơn nữa ngươi có chú ý hay không, Thiến Nhi tỷ mặt trái xoan, cằm nhọn, muốn kết hôn thì phải kết hôn người như vậy. Tây Qua có cằm tròn, cũng không phải nói là mặt cô ấy giông cái bánh bao lớn, mà là không nhọn. Hơn nữa Thiến Nhi tỷ dùng hai thanh khoái đao, đây mới là nữ nhân dùng đao chứ, Tây Qua chỉ dùng một thanh cự đao, kéo theo chỉ dọa người, nhìn chẳng có cảm giác nữ nhân gì. Ta coi cô ấy là muội muội, có lẽ là đệ đệ thì đúng hơn...