Vốn là quốc sự chính sự, lại vì một câu "Ta thích hắn" mà đột nhiên biến thành gia sự. Loại chuyện này bỗng nhiên phát sinh trên người Lưu Tây Qua, đối với người quen thuộc nàng thì đúng là bách vị tạp trần.
Với Phương Lạp mà nói, Bá Đao doanh của Lưu gia vẫn luôn luôn là đội ngũ trung thành với y nhất. Lưu Tây Qua bản thân vì là nữ hài tử, có lẽ sẽ có phần cổ quái, hay tùy hứng, hoặc là nghĩ ngợi lung tung, nhưng trên cơ bản là nàng thủy chung là lực lượng kiên định nhất đứng bên phía mình. Chỉ cần có cái tiền đề này, với Phương Lạp thì Lưu Tây Qua luôn giống như là con gái của y vậy.
Lúc trước Lưu Tây Qua không muốn thành thân, Phương Lạp đã để kệ nàng, nhưng con gái lớn rồi thì chuyện như này đúng là khó tránh. Đám người Phương Bách Hoa, Thiệu Tiên Anh sốt sắng lên rồi mà Phương Lạp vẫn tỏ thái độ ủng hộ. Lúc này bên trong đời thứ hai của nghĩa quân, có thể coi là thanh niên tài trí tuấn tú đầy khắp nơi, trong số đó thì Lâu Tĩnh Chi được xem như là xứng đôi với nàng nhất, trai tài gái sắc, hay Trần Phàm thì cũng được coi là oan gia vui mừng. Đáng tiếc là mấy tên con trai nhà mình hoặc là đã thành thân, hoặc là chưa đủ tuổi, không thể cho nàng được vị trí chính thế, nếu để Lưu Tây Qua gả sang đây làm thiếp thì đám nguyên lão trong quân đội chắc chắn sẽ không để yên, mà đám người Phương Kiệt cũng không nguyện ý, nên y cũng không muốn phí công phí sức với chuyện này.
Ai ngờ sự tình được công bố ra lại ngoài dự liệu của mọi người.
-... Thậm chí khi đó Trần Phàm với Bao lão đạo đả nhau, bọn ta cũng không dùng lý do này để giúp kẻ phạm lỗi cả!
Vào đêm, ánh đèn tí tách cháy trong thiên điện hoàng cung, người đang dùng loại khẩu khí buồn bực để nói chuyện này đúng là Phương Lạp. Sau hội nghị phức tạp rối rắm buổi chiều kia, mọi người tự quay về nhà rồi nghĩ tiếp sự tình phát triển như nào, một lần nữa tự chọn lại lập trường ở trong lòng. Tới khuya, hầu hết đều là mấy lão thần tử trung tâm nhất kể từ khi Phương Lạp khởi nghĩa tới nay, người nhà như Phương Thất Phật, chiến hữu như Đặng Nguyên Giác, Lâu Mẫn Trung hay Tổ Sĩ Viễn... đều là người quen biết Bá đao Lưu Đại Bưu từ trước, có thể góp lời trong truyện hôn sự của Lưu Tây Qua.
- Vậy không phải là vì... lần này chỉ vì lý do này mới giúp kẻ phạm tội đó sao.
- Có ai giúp bằng cái loại lý do như thế này sao! Cho một tên đàn ông! Con bé, một cô nương gia như thế...
Phương Lạp vung tay lên:
- Lúc trước con bé không muốn thành thân đã không nói, càng ngày càng kỳ cục rồi. Con bé không lo thì trưởng bối dẫu sao cũng phải lo cho nó chứ! Nữ nhi gia hỏng danh tiết rồi... Bố khỉ, còn tên Ninh Lập Hằng gì kia, thậm chí là kẻ đầu hàng... Một tên tiểu bạch kiểm, sao Thiến Thiến lại đi thích hắn được, thật linh ta linh tinh!
Phát cáu một trận, Phương Lạp quay sang nhìn một người ngồi ở đây:
- Không phải nói rằng... dạo này Tĩnh Chi luôn ở cùng Thiến Thiến sao...
Lâu Mẫn Trung vội xua tay:
- Bát tự không hợp, đừng nhắc tới nữa. Tĩnh Chi chỉ là nhất sương tình nguyện mà thôi.....
- Ta cảm thấy ở chuyện khác Thiến thiến dù hơi không biết nặng nhẹ, nhưng... đại sự thì vẫn rất có chừng mực.
- Sợ là con bé không coi chuyện này là đại sự.
- Con bé hoàn toàn không coi đây là đại sự.
Phương Lạp nghiến răng nghiến lợi phụ họa:
- Đại Bưu qua đời sớm quá, mẹ Thiến Thiến lại qua đời sớm hơn nhiều. Nhắc tới thì tuy ta và Đại Bưu có giao tình lớn, nhưng đã sớm nói rằng hắn không biết dạy con gái, cả ngày cho con bé nghịch đao múa thương, đã thế lại còn dạy con bé là lông ngực lẫm liệt chính là đại anh hùng. Xem hắn đặt cái tên gì kia, Tây Qua Tây Qua, làm hại nha đầu kia cả ngày đều nghĩ chuyện đổi tên... Nói đi thì nói lại, sau đó ta đổi cho con bé thành Thiến Thiến không phải là hay sao, mà con bé chẳng dùng bao giờ.
- A di đà phật.
Đặng Nguyên Giác liếc Phương Lạp một cái: