Khi Lưu Tây Qua chạy tới hoàng cung của triều Vĩnh Lạc bây giờ, một nửa thành Hàng Châu đã sôi trào lên rồi.
Trong lúc bị đại quân vây thành, quan to như Bao Đạo Ất bỗng nhiên chết, bởi vì trận đại hỏa ở Tứ Quý trai, sau thế lực vào cuộc không chỉ có một phe nên tin tức vốn không thể nào áp nổi trong các tướng lĩnh của quân hệ Phương Lạp. Dù sao Bao Đạo Ất chết cũng quá đột ngột, không ai hiểu chuyện này rốt cuộc có ý nghĩa gì, nếu nói là ngoài ý muốn thì chẳng ai tin, trên đời này cho tới bây giờ chưa hề thiếu kẻ cố ý cố tình.
Mà sau trận hỏa hoạn đó, kẻ đến nơi và khống chế được cục diện trước tiên chính là lực lượng trực hệ của Phương Thất Phật, vì tránh cho đám thuộc hạ của Bao Đạo Ất ở trong thành kia bất ngờ làm phản, bên này lại phái người ra giới nghiêm toàn thành trước, áp chế khả năng rối loạn có thể xảy ra. Sau khi những biện pháp ứng biến này được thực hiện, nếu có ai đó không biết trong thành xảy ra chuyện gì, vậy đúng là người ngốc nói mê rồi.
Bá Đao doanh cuối cùng vẫn giết Bao Đạo Ất, đối với hầu hết mọi người, đó là một loại nhận thức. Mà về người ra tay là ai thì chẳng có mấy người quan tâm. Thuộc hạ của Bao Đạo Ất có lẽ sẽ yêu cầu giao hung thủ ra để nghiêm trị, nhưng đây chẳng qua cũng chỉ là một cái cớ để gây hấn mà thôi. Mọi người sẽ chỉ lưu tâm cái ý nghĩa ẩn chứa sau thái độ cường thế đó của Bá Đao doanh, về phần hung thu thì cho dù người ta có nhắc đến, cũng chỉ đơn giản là một câu: Chết chắc rồi.
Phóng tới từ cửa thành bên kia đến đây, nhìn thấy trong thành bắt đầu biến hóa, Lưu Tây Qua cũng tỉnh táo lại, chuyện nàng an bài đầu tiên chính là các loại ứng biến cùng thám thính chân tướng sự tình. Bá Đao doanh chung quy là làm việc rất có hiệu suất, lại có thêm Trần Phàm tham gia nên trước khi đến hoàng cung, vài nét khái quát về một sự kiện đơn giản đã hình thành trong đầu nàng. Bao Đạo Ất đã chết, ngay cả trong thời đại chỉ giúp tình thân không quan tâm tới lý lẽ, Bá Đao doanh cũng sẽ phải chịu một đòn nghiêm trọng, nhưng đó không phải là toàn bộ sự tình mà nàng quan tâm.
Lúc này hoàng cung Vĩnh Lạc ở vào phía nam của thành Hàng Châu, vốn là hành cung của một vị Vương gia của Võ triều, Lưu Tây Qua tới từ thành Bắc, dọc đường đi lại ra mệnh lệnh cho vài điểm liên lạc của Bá Đao doanh, nhận tình báo, lúc đến cửa cung thì rất nhiều người đã tới rồi. Những người chạy tới này chức quan có cao có thấp, đều là vì thấy tình hình trong thành chợt biến nên tụ tập lại đây, có người đang hỏi thăm tình hình, có người thì nhận lệnh. Người bọn họ có thể nhìn thấy cũng không có gì khác biệt, khi Lưu Tây Qua dẫn mấy người Bá Đao doanh dừng ngựa ở trước cửa cung, xoay người xuống ngựa thì ai đều quay sang nhìn bọn họ.
Thiếu nữ lạnh lùng bước nhanh vào trong hoàng cung, lúc này thủ vệ tòa hành cung này cũng không sâm nghiêm, nên nàng lập tức xuyên qua quảng trường phía trước và bước lên bậc thềm tới chính điện. Nàng thuận tay cởi bỏ áo choàng rồi ném cho một tên thị vệ nội cung tới đón tiếp, lại trở tay cầm lấy một chiếc hộp gỗ mà người bên cạnh đang ôm, lộn tay một cái liền đeo nó trên lưng, sau đó nàng vẫy tay để mọi người tản đi.
Lên chính điện bái kiến Phương Lạp, theo lý luận thì đó chính là bái kiến Hoàng đế, không được phép mang theo binh khí, nhưng nhìn cái dáng vẻ của nàng lúc này lại chẳng có ai dám tới khuyên can. Trên đường đi tới chính điện, người kỳ thực đã tới gần đủ. Với Thánh công Phương Lạp dẫn đầu, Hoàng hậu Thiệu Tiên Anh, Trưởng công chúa Phương Bách Hoa, Hoàng tử Phương Kiệt, kế đó là đám nhân vật cao cấp trong quân như Phương Thất Phật, Lệ Thiên Nhuận, Đặng Nguyên Giác, Thạch Bảo và Lâu Mẫn Trung cũng đã tề tụ lại trong điện. Vương Dần, Tư Hành Phương và Tổ Sĩ Viễn không tới, có lẽ là đang bắt tay ngăn chặn thế cục Hàng Châu, hoặc có lẽ là đang trên đường tới đây. Trong điện còn có vài quan viên địa vị không được cao cho lắm dự thính, có người khắc khẩu lại có kẻ khóc lóc kể lể, không khí rất căng thẳng.
Nếu ở hậu thế, Bao Đạo Ất đã ở vị trí gần với Ủy viên Bộ chính trị, y chết rồi, không ai là không bị ảnh hưởng cả. Giờ phút này kẻ đang giận dữ chỉ trích chính là đệ tử của Bao Đạo Ất, Trịnh Bưu. Nếu xét về địa vị thì gã có thể coi là nhị bả thủ dưới trướng Bao Đạo Ất, đảm nhận chức Điện tiền Thái úy, về võ nghệ thì có xu thế trò giỏi hơn thầy, được xưng là Trịnh Ma Vương. Khi Bao Đạo Ất xảy ra chuyện, gã lập tức dẫn một đứa con riêng của Bao Đạo Ất vào trong điện khóc kể, lúc này gã đang lòng đầy căm phẫn mà nói về nỗi đau thương của những người bên Bạch Lộc quan, thấy Lưu Tây Qua đi tới thì gã nhìn nàng với đôi mắt đỏ bừng, cắn chặt răng đến muốn nứt ra.