Lúc sự tình đó xảy ra, Ninh Nghị từng một lần cho rằng đây là trúng kế của kẻ khác, nhưng sau xác nhận lại thì đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn ma xui quỷ khiến mà thôi.
Ngày mùng tám tháng mười một, lần đầu tiên Ninh Nghị tới gặp Phương Thất Phật.
Tuy rằng một tháng trước Trần Phàm đã đánh tiếng hắn là Phương Thất Phật có ý muốn gặp hắn, nhưng sự tình kéo dài tới lúc này cũng chẳng phải tình huống bất ngờ gì. Dù sao với Phương Thất Phật mà nói, Ninh Nghị thực sự không phải là đại nhân vật cần cực độ lưu tâm, tuy rằng hắn là kẻ đầu hàng sau khi bị bắt, nhưng từ khi Phương Lạp khởi nghĩa, số quan viên tướng lĩnh đầu hàng có tới hơn vài chục cả trăm, đã đầu hàng rồi thì là huynh đệ một nhà, cho dù cả những sự tích sáng chói của Ninh Nghị bắt đầu từ Thái Bình hạng, Phương Thất Phật cũng không đến nỗi nhìn Ninh Nghị với ánh mắt quá đặc biệt.
Từ đầu tháng mười Trần Phàm đã nhắc tới chuyện này, sau đó Đồng Quán lại luân phiên công thành, rồi đủ chuyện vặt vãnh, cuối cùng tới tháng mười một mới nhàn hạ được một chút. Ngày mùng bảy y cho người tới Bá Đao doanh truyền ý là muốn gặp Ninh Nghị, tới trưa ngày mùng tám, Ninh Nghị ra khỏi phố Tế Liễu đi tới phủ đệ mà Phương Thất Phật làm việc, đồng hành còn có Tiểu Thiền và Lục Hồng Đề.
Đối sự tình mà ngày này phải làm, Ninh Nghị đã tính toán một phen. Ngoài gặp mặt Phương Thất Phật ra, hắn còn có kế hoạch gặp Văn Nhân Bất Nhị một lần nữa, xem tình hình trong thành cùng thương lượng qua kế hoạch bảo vệ và di chuyển đám người Tô Đàn Nhi đi sau khi thành bị phá.
Trong thành lúc này, Bá Đao doanh và Bao Đạo Ất tuy vẫn ở trong trạng thái căng thẳng, nhưng loại khí thế huyết chiến xung đột bên đường đã ngừng, cả hai phía đều tự thu liễm lại. Đám người Phương Thư Thường lại có chuyện, nên Ninh Nghị ra ngoài có Lục Hồng Đề đi theo mà không dẫn người, mọi người cũng không có dị nghị gì. Trong khoảng thời gian này, tuy Lục Hồng Đề không ra tay, nhưng mọi người đều biết về thân phận võ lâm của nàng. Lúc này ở Bá Đao doanh, Ninh Nghị đã hoàn toàn được tín nhiệm, nếu hắn cảm thấy Lục Hồng Đề có thể bảo vệ an toàn cho bản thân thì mọi người cũng chẳng khăng khăng làm gì. Dù sao hắn đã không còn là đối tượng giám thị nữa.
Nay nơi làm việc của Phương Thất Phật là phụ cận ở chỗ phủ nha Hàng Châu trước đây, vốn là khu nhà của Thường gia, cách Tứ Quý trai của Văn Nhân Bất Nhị cũng không quá xa. Khi sắp đến nơi, Ninh Nghị để Lục Hồng Đề và Tiểu Thiền đi dạo loanh quanh, sau đó sẽ gặp lại ở Tứ Quý trai. Rồi sau đó một mình hắn đi tới Thường phủ kia. Lúc này nơi đây đã tương đương với Bộ ngoại giao ở đời sau, xử lý hầu hết tất cả các công tác có tính sự vụ ở thành Hàng Châu, người đến người đi nối liền không dứt. Sau khi báo tên mình, Ninh Nghị đợi một lúc ở trong sảnh đường, sau đó hắn gặp được Thạch Bảo.
Trận chiến ở Thái Bình hạng trước đây, Thạch Bảo liên tục ăn thiệt nên hai bên kết thù không hề nhỏ. Đối với cuộc gặp gỡ bất ngờ này, Ninh Nghị không hề chuẩn bị gì nhiều. Thạch Bảo dẫn vài người đi qua bên ngoài chính sách, người trong chính sảnh hơi xôn xao lên, bàn tán về thân phận của đối phương, còn có kẻ cúi người chào. Thạch Bảo vốn là có việc nên chỉ liếc qua một cái, thế mới hơi ngẩn người ra, đi thêm vài bước rồi lại nhìn thoáng qua, rồi bước tới phía Ninh Nghị. Lần này, toàn bộ người trong đại sảnh đều chắp tay hành lễ.
- Thạch soái.
- Thạch đại nguyên soái.
- Bái kiến Thạch soái.
Trong tiếng bái kiến đó, Thạch Bảo cau mày đi đến trước người Ninh Nghị rồi mới dừng lại. Ninh Nghị cũng chỉ có thể chắp tay cúi người thi lễ. Mọi người suy đoán thân phận của hắn thì Thạch Bảo khoát tay áo với bên cạnh, rồi nói rõ từng chữ một:
- Ninh Lập Hằng, ta vẫn nhớ rõ ngươi.
- Trận chiến ở Thái Bình hạng lúc trước, ngươi đánh rất khá, khiến bả vai ta bị nổ một chút. Bây giờ ta vẫn còn nhớ như in. Nghe nói nay ngươi làm việc ở Bá Dao doanh?
Y nói xong thì ngừng lại một chút, sau đó cười và vỗ bả vai Ninh Nghị, chỉ vào hắn rồi nói:
- Ngươi thật giỏi, thật lợi hại, là kẻ có bản lĩnh. Lão Thạch ta thưởng thức nhất chính là kiểu người như ngươi. Sau này mọi người đều cùng một phía, chính là người một nhà, làm cho tốt vào, nếu có ai làm khó ngươi thì cứ tới tìm ta.
Đối với đám người Lệ Thiên Hữu luôn nhớ mãi mối thù và luôn tìm cách báo, Thạch Bảo rộng lượng như thế thật sự khiến Ninh Nghị bất ngờ. Sau đó y hỏi mục đích khi Ninh Nghị tới đây, nghe hắn nói là tới gặp Phương Thất Phật thì y cười nói:
- Phật soái biết cách dùng người nhất đấy, gặp ngươi tất là chuyện tốt, không phải lo lắng đâu. Ta còn có việc, đi trước. Sau này rảnh thì nhớ đến chỗ ta chơi. Hỏa dược của ngươi kia dùng rất tốt, đang muốn lãnh giáo ngươi một phen đây, ha ha...
Thạch Bảo bước đi trong tiếng cười vang. Sau đó có người dẫn Ninh Nghị tới chỗ Phương Thất Phật, dọc đường Ninh Nghị thấy Bao Đạo Ất cũng ở đây, nhưng mọi người đều bận bịu nên cũng không để ý. Trên đường đi vào, hắn thấy người trung niên Phương Thất Phật cơ trí giỏi giang đã chống đỡ cả một nửa quân hệ Phương Lạp đang pha trà, đúng là niên kỷ trẻ trung khỏe mạnh, trông rất dồi dào sinh lực. Nhưng lúc trước Ninh Nghị cũng từng trải qua trạng thái này, nên hắn có thể nhìn ra được chút mỏi mệt ở sâu trong nụ cười của người trung niên.