Việc Phương Thất Phật muốn gặp hắn, mặc dù đã nhận được thông báo hữu nghị của Trần Phàm, nhưng do chiều hôm đó đại quân của triều định lại bắt đầu tấn công thành lần nữa, việc này cũng không tiến hành được.
Đồng Quán tấn công Hàng Châu, việc Phương Lạp khởi binh chính là thử thách lớn nhất của triều đình Vĩnh Lạc hiện tại. Nếu có thể vượt qua, thì sau này dù có việc gì cũng đều trụ vững được, nếu như không chống được mà sụp đổ, vậy thì mọi thứ đều trở thành hư ảo. Người bên Phương Thất Phật đang tận tâm tận lực vì việc này, đột nhiên lại nhắc đến hắn khiến Ninh Nghị thấy khá bất ngờ, nhưng cũng chẳng phải là đại sự gì. Tại thời điểm quan trọng này, nếu như hắn(không biết từ 他 ở đây là ai nữa) cảm thấy được loại tôm tép như mình có vấn đề, vậy thì hiện tại mình có lẽ chẳng còn đường sống, dẫu sao khi nói đến Lưu Tây Qua mới thuận miệng nhắc tới mình, rồi lại bị Trần Phàm nhớ mà thôi.
Thượng tuần tháng mười qua đi, thời tiết đã lạnh hơn, quan điểm của Phương Thất Phật cũng tương tự của Ninh Nghị và Trần Phàm, tạm thời thành không thể hạ được, nhưng Đồng Quan chắc chắn không chịu từ bỏ, nhân lúc tuyết chưa rơi tổ chức mấy đợt tấn công đều cực kì dũng mãnh. Có hai đợt nghe nói là có nội gián trong thành tiếp ứng, lệnh cho binh sĩ triều đình đột nhập bất ngờ bất ngờ vào thành, nhưng sau đó tường thành vẫn bị cướp lại.
Trong hai lần chiến tranh này, hai cánh quân tiên phong đột nhập vào thành trái lại bị mất hoàn toàn liên lạc, sau khi chiến đấu gian khổ tử thương vô số, cũng có một số ít binh sĩ sau khi tách ra đã trà trộn vào các nơi trong thành nhưng rồi hầu như vẫn bị phát hiện. Thành Hàng Châu lúc này không bằng bốn tháng trước, thương hộ, thân sĩ cường hào, quan viên, luật pháp vẫn còn, khi đội quân tinh nhuệ của Phương Lạp vào thành, muốn tóm được thì lại thúc thủ vô sách, lúc này nhiều nghĩa quân trà trộn trong thành, đã thật sự trở thành sự lan rộng của chiến tranh nhân dân, binh sĩ nghênh ngang lục soát, dân chúng sợ phiền phức, những binh sĩ vào thành một khi bị bắt được, thì sẽ không có kết cục tốt lành gì.
Ninh Nghị không biết Văn Nhân Bất Nhị có tham dự việc này hay không. Từ khi doanh trại Bá Đao và Bao Đạo Ất chính thức bất hòa, hắn và Văn Nhân Bất Nhị cũng không liên lạc nhiều nữa, khoảng thời gian đó những mâu thuẫn nhỏ của đôi bên thậm chí giết vì báo thù đã ngày càng nghiêm trọng, Ninh Nghị cho dù muốn ra khỏi doanh trại quân đội cũng phải có một đoàn người đi theo bảo vệ mới an toàn. Sau đó tiến vào thời gian chiến trận, hắn càng ít khi ra khỏi doanh trại.
Lúc này việc mà Văn Nhân Bất Nhị muốn làm, hắn đã không thể can dự vào rồi, cũng ngại tiếp tục tham gia. Phương Thất Phật, Vương Dần đều đã trở về, hắn hiện giờ chẳng qua chỉ mang thân phận một sư gia của trại Bá Đao, hô mưa gọi gió gì cũng đã làm, thực sự đã có lý do bị xử chết rồi. Hàng Châu lúc này lại không phải xã hội pháp chế gì, kẻ khác thực sự bắt đầu kiêng dè ngươi, giết ngươi cũng chẳng cần bằng chứng.