Biện Lương đầu tháng mười.
Trận tuyết nhỏ qua đi, thời tiết nhanh chóng lạnh hẳn. Ngay cả sự phồn hoa của Biện Lương cũng chẳng thể nào che hết được cái lạnh tràn ngập không khí này. Đi ra từ phủ Tả tướng, Tần Cối xoa xoa đôi bàn tay, hà ra một hơi khí lạnh, trên vầng trán đoan chính kia đều là vẻ uy nghiêm đáng sợ.
- Đám chuột nhắt vô năng, gian thần lầm quốc...
Ông ta nghiến răng nghiến lợi khẽ mắng một câu. Tùy tùng lái xe ngựa tới mời ông ta lên xe thì ông ta phất ống tay áo một cái thật mạnh:
- Không lên, ta muốn đi một lát.
Rời khỏi ngõ vào Tướng phủ, ngoài ngã rẽ đó chính là phố xá sầm uất, các loại trà bánh ăn vặt hai bên đường, hơi khói bốc lên, đúng là cảnh tượng hân hoan náo nhiệt. Tần Cối đi trước, xe ngựa cùng đám tùy tùng theo sau, ông hồi tưởng lại tin vừa nghe được khi ở quý phủ của Lý Cương mà vẫn cảm thấy phẫn uất.
Hạ tuần tháng chín, Vương Bẩm và Dương Khả Thế cuối cùng đã khai chiến với Liêu ở phía Bắc, mười vạn quân đội triển khai tấn công một vạn quân Liêu ở vùng sông Cự Mã... đại bại.
Đây thật đúng là vô nghĩa.
Nay thế cục phía Bắc thay đổi chỉ trong chớp mắt, từ hơn nửa năm trước Kim tuyên chiến với Liêu, chỉ trong nửa năm liên chiến liên thắng, đã đánh hạ được gần nửa số quận huyện của Liêu. Cơ hội trăm năm khó gặp như thế này, chỉ cần Võ triều bày ra thực lực của mình là có thể nhấc U Yến về. Vương Bẩm, Dương Khả Thế suất lĩnh quân đội trì hoãn mấy tháng, thấy chỉ còn chừng vạn người mới ra tay, ai ngờ cuối cùng lại mang về chiến quả như vậy, nếu ở trong mắt người Kim thì họ sẽ nghĩ như thế nào đây. Trong triều có vô số thần tử chủ chiến, đã nổ lực từng đó năm, đây có thể nói là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Bọn chuột nhắt vô năng, gian thần lầm quốc!
Khi nghe chiến báo đó ở quý phủ của Lý Cương, ông ta gần như có cảm giác như mọi thứ trước mắt tối sầm lại, cuối cùng tâm tình này cũng chỉ có thể hóa thành tám chữ kia.
Đương nhiên rất nhiều sự tình trong này, ông ta kỳ thật là biết rất rõ. Lúc này đây chuyện phạt Liêu, phe chủ chiến trong triều vẫn luôn đứng ở thế mạnh. Trong số đó, có sự chuẩn bị từ mấy năm trước của Tần Tự Nguyên, có sự quyết tâm của thánh thượng, có Lý Cương chủ đạo, có sự ủng hộ của Đồng Quán nữa. Tần Cối ông cũng cố hết sức mình mà thúc đẩy chuyện này. Nhưng tuy nhất trí về mục đích, mọi người lại có mưu đồ khác nhau.
Khu mật sứ Đồng Quán muốn bắt được công lao bình Liêu, phục U Yến, muốn vang danh ngàn đời, ông biết. Lúc Vương Bẩm, Dương Khả Thế xuất binh, ông đã từng cảnh báo rồi, dĩ nhiên lý do mà phía Đồng Quán đưa ra chính là mười lăm vạn cấm quân tinh nhuệ đang xuôi nam để bình họa Phương Lạp, phía Bắc tuy có hơn mười vạn đại quân, nhưng sợ rằng thế là chưa đủ, bởi vậy âm thầm lệnh Vương Bẩm, Dương Khả Thế là hãy tận lực chuẩn bị xuất chinh cho tốt, đợi y bình định xong là sẽ lên phía Bắc, hợp ba mươi vạn đại quân thì có thể một trận định ra kết thúc, tuyệt không sơ hở gì.
Tư tâm của Đồng Quán ai mà chẳng biết. Tả tướng Lý Cương lại chẳng đợi được lâu như vậy, từ đầu tới cuối Lý Cương vẫn luôn là kẻ nóng vội. Thánh thượng cho ông ta làm Tể tướng rồi, ông ta chuyên tâm trù bị quân sự, đổ tất cả tài nguyên tới phía này. Những phương diện khác ở trong ngoài triều đình đã sớm oán thán vang trời dậy đất, tài lộ của đám xấu xa chính là kết thúc ở đây. Theo ý nào đó, nếu Tần Tự Nguyên phục chức sớm hơn thì ông già khôn khéo chu đáo đó có lẽ sẽ cân bằng mọi phương diện tốt hơn rồi. Nhưng cho tới bây giờ, nếu chuyện bình Liêu vẫn không thể sớm ngày đạt hiệu quả, thì Lý Cương càng giữ chức Tể tướng lâu, áp lực cũng sẽ càng lớn.
Bởi vậy, đối với Vương Bẩm và Vương Khả Thế, bên phía Lý Cương vẫn áp dụng chính sách độc đoán, ép bọn họ phải sớm xuất binh đánh thắng một trận. Nhưng dù ép buộc như vậy thì vẫn chẳng có bao nhiêu hiệu quả. Phạt Liêu là chuyện lớn, nếu xuất binh thì không thể dễ dàng đổi tướng được, huống chi Vương Bẩm và Vương Khả Thế đúng là do Khu mật sứ Đồng Quán phụ trách, chuyện đắc tội Đồng Quán mà nể mặt Lý Cương thì chẳng ai chịu làm.