Giờ đây Bá Đao doanh và Bao Đạo Ất xảy ra xung đột, những trận đánh lẻ tẻ trong thành kéo dài tới tận nửa đêm. Bá Đao doanh đốt Bạch Lộc quan, cứu ra được hơn trăm nữ tử, dù không phơi bày ra với bên ngoài gì mấy nhưng đây cũng được coi là một cú đánh trời giáng vào mặt Bao Đạo Ất.
Vào lúc ban đêm khi Bá Đao doanh rút về Tế Liễu phố rồi, Bao Đạo Ất chỉ huy chừng hơn năm ngàn người bao vây Tế Liễu phố đến mức chật như nêm cối. Nhưng phía Bá Đao doanh đã sớm chuẩn bị, rào chắn rồi ngựa khỏe, người thì cầm đao người cầm cung tên, đã hoàn toàn bày ra tư thế là sẽ sống mái với nhau. Tám trăm lính tinh nhuệ lại thêm một đám người nhà của Bá Đao doanh cũng khiến cho Bao Đạo Ất ném chuột sợ vỡ đồ mà không dám thực sự xông vào.
Ở nơi này, phụ nữ, hoặc phải nói là phụ nữ không để ý đạo lý đã phát huy ưu thế của mình vô cùng nhuần nhuyễn. Giang hồ thường nói đầu trọc thì chẳng sợ bị nắm tóc. Trước kia Bao Đạo Ất cũng được coi là kẻ chân trần, nhưng gần đây lên bờ rồi, nếu lùi một bước mà nói thì mặc dù khi ông ta để chân trần, loại phụ nữ như Lưu Tây Qua cũng là đối thủ khiến người ta đau đầu nhất. Nàng không hẳn là không vướng víu gì, đám cao tầng trong quân hệ Phương Lạp đều biết rằng cô gái này cực kỳ coi trọng tất cả thuộc hạ liên quan đến Bá Đao doanh, nhưng bởi vì như vậy mà khi có kẻ dám trêu chọc tới, cô nàng sẽ xù lông lên ngay. Đây có lẽ là vì sự dạy dỗ chỉ bảo của Lưu Đại Bưu trước đây, thoái nhượng là sẽ chẳng có hạnh phúc gì, kẻ xông pha giang hồ, bất cứ lúc nào cũng phải liều mạng. Lưu Tây Qua xưa nay thông minh, nhưng ở phương diện này thì lại có vẻ toàn là cơ bắp, cha nói gì là nàng nhớ kỹ điều đó.
Ngày xưa Bá Đạo doanh không tranh sự đời, tuy rằng cũng xảy ra vài xung đột không lớn không nhỏ với xung quanh, nhưng đến chuyện Tề Nguyên Khang lần trước, mọi người cuối cùng đã biết nàng muốn làm gì. Chỉ có lần này mới khiến Bao Đạo Ất cảm thấy mình gặp xui xẻo lớn. Trên con đường khởi nghĩa này, loại chuyện giết người phóng hỏa gian dâm con gái nhà lành không phải là lần đầu tiên làm, ai ngờ đâu lúc này nàng bỗng nhiên nhảy ra xen chân vào.
Mấy nghìn người rầm rộ quây chặt con phố Tế Liễu kia hơn một canh giờ, vài lần binh đao va chạm đều chỉ là đánh nghi binh. Bao Đạo Ất vẫn còn lý trí, thuộc hạ của ông ta quả thật tốt xấu lẫn lộn, nhưng không phải là không có quân tinh nhuệ. Với con số khổng lồ như vậy cầm cự, nếu là ở chiến trường thì Bá Đao doanh không thể có phần thắng được. Nhưng đánh tới bước đường này, Hàng Châu cũng đã loạn, tuy nhiên bị đánh mặt tới mức này, Bao Đạo Ất cũng chẳng thể thực sự nuốt trôi nổi cục tức này. Phố bị bao vây chưa đến nửa canh giờ, đám người tinh nhuệ nhất trong số thuộc hạ của Bao Đạo Ất đã lẻn vào phố Tế Liễu, sau đó liền xảy ra vài trận sống mái tuy ngắn ngủi nhưng rất kịch liệt.
Thanh danh của Bá Đao doanh vốn rất vang dội trong lục lâm, đã gần tới trạng thái toàn dân đều là binh, mà những kẻ lẻn vào lần này cũng đều là những cao thủ thành danh chốn giang hồ, mục tiêu của bọn họ cũng tương tự với nhân vật quan trọng của Bá Đao doanh như Lưu Thiên Nam, liên thủ ám sát, xong là chạy ngay.
Có lẽ Bá Đao doanh mà bọn họ phải đối phó có danh tiếng quá lớn trong võ lâm, thành ra đám võ lâm nhân sĩ thuộc hạ của Bao Đạo Ất đã thu lại sự kiêu ngạo của mình, hơn mười người đồng loạt hành động, ra tay, một kích không trúng là lập tức rút lui. Trong khoảng thời gian ngắn, nhân thủ Bá Đao doanh tập trung ở bên ngoài, không thể tập hợp được, lúc này sau gần một canh giờ, nhưng đám người kia đã khiến Tế Liễu phố ồn ào huyên náo hẳn lên. Đám người Lưu Thiên Nam, Đỗ Sát liên thủ truy sát, nhưng vài lần chạm trán cũng chỉ lúc thắng lúc thua, hai nơi trong phố Tế Liễu đã bốc cháy.