Dưới ánh nắng le lói chưa tắt, giữa thành thị hỗn loạn chốn xa bốc lên cột khói, dưới mái hiên là những chiếc đèn lồng đỏ lớn đung đưa. Mùi máu tanh tản ra bốn phía cùng bóng lưng thư sinh đi tới dưới mái hiên kia hòa vào làm một. Trời dần tối, ánh sáng tỏa ra từ trong chiếc đèn lồng đỏ lại càng sáng ngời. Lúc này trong chủ trạch của Lâu gia, bầu không khí dường như đông cứng lại. Sự im lặng và đè nén kéo tới khiến người ta gần như khó mà hít thở được.
Trên viện ngoài sảnh chính, người cầm đao, cầm tương hoặc kéo cung tên trong tay đang lạnh lùng di chuyển với những tiếng loạt xoạt phát ra từ dưới chân. Phòng ốc phía sau của Lâu gia sớm đã bị hơn trăm binh lính của Duệ Phong doanh khống chế toàn bộ, nhưng lúc này thi thoảng lại có vài tiếng khóc cùng tiếng kêu gào thảm thiết chợt vang lên, rồi lại lập tức im bặt lại.
Không ai biết chuyện sẽ phát triển thành cái dạng gì, thậm chí ngay cả người nhận ra vị thư sinh bỗng dưng xông vào giết người kia cũng không nhiều, Lâu Thư Vọng đã thành một thi thể, nhưng máu vẫn còn chảy. Lâu Cận Lâm ngồi ở đằng đó nhìn thư sinh, im lặng đến đáng sợ, người bị canh rau rơi xuống, bên mép tóc vẫn còn dầu mỡ nhỏ xuống quần áo, đang dần khô, chỉ là thi thoảng lại có một hai giọt nhỏ xuống.
Trái ngược với Lâu Thư Uyển đang quỳ gối bên người huynh trưởng mà khóc, Lâu Thư Hằng ở trong đám người kia lại như đã mất đi hồn phách. Tận mắt chứng kiến huynh trưởng chết, phụ thân bất lực, ở một góc sâu trong tinh thần y, có nhiều thứ đã chẳng thể nào chuyển động được nữa. Y nghĩ rằng có lẽ là y cũng sắp chết rồi, nhưng từ đầu tới cuối Ninh Nghị lại chẳng liếc y lấy một cái - có lẽ là có liếc, chỉ là y không nhận ra thôi.
Lúc này Ninh Nghị đứng ở dưới mái hiên, nhíu mày nhìn cột khói ở đằng xa kia. Sau đó Trần Phàm lại đi tới, đứng nhìn cùng hắn:
- Bạch Lộc quan động thủ rồi.
- Những nơi khác có lẽ cũng động thủ rồi…
Ninh Nghị nghĩ nghĩ, rồi thở dài:
- Phía chúng ta để lỡ rồi.
Vốn đã thương lượng xong xuôi với Văn Nhân Bất Nhị, bên này lại có một vị trí khá quan trọng, nếu hôm nay Bá Đao doanh hành động thuận lợi là có thể mười phần chắc chín rồi.
Trần Phàm đương nhiên là không rõ về những thứ này:
- Không quan trọng lắm! Ngươi không lo lắng tình hình đệ muội sao?
- Hẳn là không có chuyện gì.
Bên hậu trạch Lâu gia đã bị khống chế, huống chi còn có Lục Hồng Đề ở đó, Ninh Nghị chẳng hề lo lắng chút nào. Trần Phàm cười:
- Lâu gia này... Những kẻ này rốt cuộc là nghĩ cái gì vậy không biết...
- Ai biết được... Nhị bức thanh niên hoan nhạc đa, tinh thần bệnh nhân tinh thần hảo...
(ý là: thanh niên với đầu óc ngây ngô thường không ưu phiền nên nhiều vui sướng, người bệnh tâm thần luôn có tinh thần khỏe khoắn, vì họ có biết đau buồn đâu.)
-... Câu đối?
- Câu đối.
Ninh Nghị gật đầu.
Tuy tình hình bên này sớm đã được khống chế, nhưng muốn mang đám người Tô Đàn Nhi đi lại phải cần một khoảng thời gian nữa. Ninh Nghị cùng Trần Phàm nói chuyện dưới mái hiên, Phương Thư Thường theo sau cũng hàn huyên vài câu. Bọn họ nói không lớn, nên người bên ngoài không nghe rõ. Nhưng theo thời gian dần trôi, bầu không khí áp lực lúc ban đầu cũng dần dần giảm đi, cho người ta không gian để suy nghĩ.
Cũng bởi vì một loại hành động từ lúc Ninh Nghị bước vào cửa rồi làm ra kia thật quá kinh người, vén tay áo rồi nhẹ nhàng bước lên bậc thang, giơ tay liền giết Lâu Thư Vọng, sau đó tới lật tung bàn rồi ngồi ở trước mặt Lâu Cận Lâm. Ngay sau khi giết con nhà người ta rồi lại nói là sẽ giết cả nhà người ta, loại hành vi nhanh chóng gọn gàng không chút lưu tình này thì dù là ai cũng sẽ phải sợ hãi. Nhưng một khi đã có thời gian giảm xóc rồi, một số người cũng sẽ nghĩ ra rằng hắn tuy nói đến đây đón người, ai nói chữ không là sẽ giết hết cả Lâu gia này, nhưng ý nghĩa ngầm trong đó có lẽ chính là hắn thực sự không phải tới đây để giết cả nhà người ta.
Một số người khác không biết thân phận của hắn, cũng không biết là hắn muốn đón ai, chỉ cầu nguyện rằng hắn mau đón được người đi, sau đó Lâu gia có thể nào, người này có thể cho được hay không, đó không phải là chuyện mà những kẻ bàng quan bọn họ nên lo lắng.