Mặt trời chiều phát ra ánh hào quang phía chân trời, gió thu thổi qua làm lá khô còn sót lại trên cành cây rụng xuống, giữa phố chợ người đi đường qua lại, xe ngựa xuyên qua.
Khi thành viên Bá Đao Doanh cưỡi ngựa đuổi đến xe ngựa phía trước, Ninh Nghị đang ở trong xe ngựa thương nghị mấy hành động chi tiết hôm nay với đám người Lưu Tây Qua, Lưu Thiên Nam, Trần Phàm thương thế chưa khỏi hẳn cũng tham gia giúp vui trong đó.
Mục tiêu động thủ hôm nay chủ yếu là Bạch Lộc Quan của Bao Đạo Ất. Mấy ngày tới nay, người bên ngoài đều nghĩ loại người cấp cao như Bao Đạo Ất, Lưu Tây Qua sẽ còn giữ vững lý tính, không xuất hiện xung đột quy mô lớn, nhưng Lưu Tây Qua là người hiểu tính cách của Bao Đạo Ất là thù tất báo tính cách, trận xung đột trước mắt này sẽ không chờ đến tối, mà là muốn trước lúc trời tối phá hang ổ của Bao Đạo Ất, dưới sự vây xem của mọi người, sẽ cứu ra rất nhiều cô gái bị giữ trong đó.
Đánh giặc, đối ngoại phải có danh phận, nếu Bá Đao doanh đã muốn chiếm điểm cao, kế tiếp đương nhiên phải phát triển ra.
Tương đối mà nói, bên Cổ Đồng Quan là những cô gái mà Bao Đạo Ất hoặc là chơi chán hoặc là đám thủ hạ tự ý bắt về, chỉ có bên Bạch Lộc Quan này mới thật sự là hậu cung của Bao Đạo Ất, một khi đụng vào, tương đương với việc lóc một miếng thịt trong người lão. Chuyện này một khi làm, Bá Đao Doanh đã hoàn toàn tuyên chiến toàn diện với Bao Đạo Ất rồi, người bên ngoài cũng cũng không cần lo lắng lại đây điều đình, chỉ có thể đứng về bên nào thôi.
Hạ quyết định động thủ, đương nhiên không thể chỉ tấn công vào mỗi một nơi, lấy Bạch Lộc Quan làm mục tiêu chủ yếu, còn lại rất nhiều cứ điểm của Bao Đạo Ất cũng đều phái ra nhân thủ đi châm chích. Bất luận thế nào, chạng vạng này cũng sẽ là lần cuồng hoan náo nhiệt nhất, đối với Ninh Nghị mà nói, cho bên phía Văn Nhân Bất Nhị định ra kế hoạch, ngày sau thế cục của Hàng Châu, khi quân đội của triều đình đánh tới có thể phát huy tác dụng mấy bố trí mấu chốt kia, đều là phải khởi động từ chạng vạng hôm nay. Cũng bởi vì điều này, khi người đưa tin từ phía sau đuổi tới, theo sau là bóng dáng Quyên nhi thì Ninh Nghị thật sự có chút kinh ngạc.
Trong thành Hàng Châu không yên ổn, Quyên nhi cải nam trang, trên người lại vô cùng nhếch nhác, nàng lo lắng nói cho Ninh Nghị biết về tình huống tiểu viện không lâu trước đó bị vây công, Lục Hồng Đề bảo nàng ra ngoài báo tin, vẻ mặt lo lắng. Trên thực tế, có Lục Hồng Đề ở đó, chưa chắc đã không thể che chở cho Tô Đàn Nhi rời đi hoặc là phản giết phá vây hơn chục người đang vây khốn tiểu viện, nhưng muốn đồng thời lại hai điểm, thậm chí bảo toàn tất cả mọi người, vậy thì khó khăn rồi.
Lùi một bước mà nói, cho dù cô có thể làm được, với tình cảnh lúc này của đoàn người Tô Đàn Nhi, sau khi giết ra mấy chục người, việc ra khỏi thành sẽ trở thành bọt nước. Dưới tình huống như thế, Tô Đàn Nhi phải làm phiền Lục Hồng Đề đi ra báo tin, nhưng Lục Hồng Đề lại kiên trì ở lại bên người Tô Đàn Nhi, chỉ đưa Quyên Nhi ra ngoài, để quyền lựa chọn sự việc giao cho Ninh Nghị.
- Người của Lâu gia?
Nghe vậy, Ninh Nghị sững sờ chốc lát.
- Tỳ tử đã được gặp Nhị thiếu gia của Lâu gia rồi, hình như Đại thiếu gia cũng ở đó...Cô gia, ngài có biết Lâu Thư Hằng kia vẫn có hy vọng với tiểu thư mà, có thể là vì vậy...
- Haiz, đây mới thật là...
Thật sự có chút tìm được không được tâm trạng ứng đối thích hợp, Ninh Nghị ngẩng đầu há miệng thở dốc, không ngờ lúc này lại xen vào một chuyện như vậy, nhưng bất kể là vớ vẩn thế nào, sự việc dù sao cũng đã xảy ra, hít một hơi, hắn vỗ vỗ bả vai Quyên nhi:
- Ta đã biết, Quyên nhi, em theo Tiểu Thiền quay về đường Tế Liễu, buổi tối chờ ta cùng tiểu thư của em trở về, không có việc gì đâu.
Nói xong, Ninh Nghị quay lại xe ngựa đang có mọi người chờ ở đó. Quyên Nhi thấy Ninh Nghị quyết định nhanh như vậy, cũng an tâm nhưng cũng vẫn lo lắng, nói với Tiểu Thiền.
- Vậy...tối nay đi phải làm sao bây giờ...
Tiểu Thiền lắc lắc đầu, lôi kéo nàng:
- Chúng ta đi về trước đi.
Nàng sợ đám người Lưu Tây Qua ở trong xe ngựa sẽ nhìn ra manh mối.
Trên thực tế, mọi người bên kia sớm đã ngửi thấy mùi vị khác biệt rồi, không biết một cô gái cải nam trang bỗng nhiên tới có quan hệ gì với Ninh Nghị, bộ dạng của Lưu Tây Qua như là đang suy nghĩ gì đó, Ninh Nghị đi tới, dưới trời chiều, người đi qua đi lại đầu đường, thư sinh mặc trường bào này nói mấy câu, vẻ mặt của mọi người đều phấn khích, qua một lúc lâu, Lưu Tây Qua đã mở miệng: