Không lâu sau, Ninh Nghị đã có mặt trong phòng mặt bên để gặp Lục Hồng Đề, lúc này mặt nàng dài hơn, sắc mặt vàng như nến, nhìn bề ngoài giống như cô gái chừng ba mươi tuổi. Nhưng Ninh Nghị ngay từ đầu tiên nhìn thấy khí chất của đôi mắt là nhận ra ngay cô, cô dịch dung, nhưng đôi mắt vẫn mang theo linh khí khiến người khác luôn cảm thấy yên ổn, đó chính là nội công phá lục đạo trước đây cô đã dạy cho hắn, còn gọi là công pháp nhị lưu.
Sau khi gặp, Tô Đàn Nhi cũng không quanh co lòng vòng, hỏi hai người có phải là bạn cũ hay không. Ninh Nghị chắp tay hành lễ, cười nói:
- Sư phụ.
Điều này làm Tô Đàn Nhi giật mình hoảng sợ, hơi sững sờ, sau đó vén váy quỳ xuống. Lục Hồng Đề chớp chớp mắt, sau đó nâng nàng lên.
- Đừng nói linh tinh, ta không nhận đồ đệ là ngươi.
Tuy rằng Lục Hồng Đề tuổi tác tương đương với Ninh Nghị, Tây Qua, nhưng dung mạo, tính tình ôn hòa, trầm ổn hơn rất nhiều, lúc này nàng cải trang thành nữ tử ba mươi tuổi, cũng sẽ không có người nào nảy sinh lòng nghi ngờ. Ba người hàn huyên vài câu, Tô Đàn Nhi cũng đã biết đại khái cô gái này tuy rằng không thừa nhận quan hệ thầy trò với Ninh Nghị, nhưng công phu của tướng công đích thực là do cô ấy truyền dạy, vậy thì là trưởng bối rồi. Nếu hai người muốn nói chuyện, nàng không nên ở lại, vì vậy phụng trà xong thì rời đi, để lại hai người có cơ hội nói chuyện với nhau.
Đợi thê tử đi rồi, Ninh Nghị mới hỏi:
- Lần này cô đến là muốn kết minh với Phương Lạp hay là có chuyện gì khác? Mặt khác...Đàn Nhi nói cô bị người ta truy sát?
Lục Hồng Đề nhìn hắn rất lâu:
- Ta đặc biệt đến tìm ngươi.
- Hả?
Ninh Nghị ngẩn người, lý do này, thật ra ngoài dự liêu của hắn rồi, dù sao Lữ Lương cách ngàn dặm xa xôi, chỉ liên hệ một người, có đáng để cô ấy đi một chuyến không. Sau đó, mới nghe Lục Hồng Đề nói đến lý do.
- Ừ... một năm vừa qua, dựa theo như ngươi nói, việc kinh doanh của sơn trại rất tốt, mọi việc cứ tiến hành theo như ngươi đã bảo, chúng ta cùng liên hệ với thương hộ hai bên, để bọn họ có thể mượn đường từ núi Lữ Lương, ngoại trừ vật tư có liên quan đến đến đánh giặc ra, còn lại đều có thể đi qua hết. Năm nay sắp có chiến tranh rồi, nhưng các loại hàng hóa ngược lại càng thêm hút hàng, chúng ta dựa theo thị trường lấy thêm một chút, thù lao đổi thành muối, sắt, lương thực, để các thương hộ quen thuộc trước đó mang theo. Chúng ta cũng từng chào hỏi vài sơn trại gần đó, bọn họ cho chúng ta đi qua, chúng ta xuất lực xuất người, phân chia vài thứ cho bọn họ, à, trước đó còn phải thuyết phục bọn họ, thật đúng là mất công phết đấy...