Sau mọi chuyện đã xảy ra, triều đình quản lý khá nghiêm, mọi chuyện sẽ được mật báo, vẫn cho người tìm kiếm tướng công, thiếp vẫn đang âm thầm theo dõi việc này, bắt đầu từ việc chuẩn bị vải…Khi tướng công cho người báo tín tức đi, thiếp thật sự không biết có chính xác hay không, nhìn anh ta úp úp mở mở còn bảo thiếp có người đang theo dõi ở gian nhà nhỏ, thiếp tra xét người bên cạnh….người nọ tự xưng là phụ thân Hạnh Nhi…
Gian phòng vẫn tối như cũ, giọng nói nàng trở nên mềm mại, Tô Đàn Nhi đã dần tỉnh táo trở lại, nàng bắt đầu kể về những chuyện của mấy ngày qua khi trở lại Hàng Châu. Nhưng nghe đến đó Ninh Nghị nhíu mày, hắn biết Hạnh Nhi từ nhỏ, nàng cũng không có người thân bên cạnh, không biết nàng ta bị lừa bán từ nhỏ hay bị người nhà bỏ rơi bán vào Tô gia, Tô gia cũng là nơi duy nhất nàng ấy tá túc:
- Có thể là như vậy sao?
- Không biết được.
Tô Đàn Nhi lắc đầu
- Trên đường chạy nạn, ống tay áo của Hạnh Nhi bị rách, trên tay có bớt đỏ nhỏ, một đôi vợ chồng khóc hô nhận con gái. Sau khi đến Hồ Châu lo lắng sự an nguy của tướng công, thiếp cũng không để tâm đến chuyện đó nữa. Hạnh Nhi vốn không có ý nhận bọn họ, nhưng gần nhau nửa tháng, thấy họ thành tâm Hạnh Nhi cũng mềm lòng. Sau khi được thông báo của tướng công, thiếp đã điều tra đúng thật bọn họ cùng người bên này có quan hệ, còn có người đứng sau họ, thiếp còn nghe họ nói về tướng công, cũng nói tướng công muốn đầu nhập vào bọn họ, nhìn bộ dạng họ dường như không có chút ác ý nào cả, người bên triều đình kia khi truyền lời lại không rõ ràng.....
Nàng lúc này đã khôi phục được tinh thần trở lại bình thường, lau khô dòng lệ châm đèn rót trà đến ngồi bên cạnh Ninh Nghị, nàng nói thật nhỏ, nhưng có thể nhận ra chút không yên trong lòng nàng. Ninh Nghị nghe những lời nói của nàng, cũng có thể hiểu được những chuyện nàng đã trải qua, đã khổ cực thế nào, Văn Nhân Bất Nhị tiếp nhận việc của hắn là do Tần Tự Nguyên trực tiếp phụ trách, người được phái đi Hồ Châu mật báo cho Tô Đàn Nhi quyền hạn cũng không phải lá cao, lúc ấy Ninh Nghị cũng không để ý lắm, chỉ cảm thấy báo cho Tô Đàn Nhi biết hắn bình an là được rồi, lại xác nhận Tô Đàn Nhi cũng bình an không sao vốn dĩ cảm xúc lúc đó của Tô Đàn Nhi đương nhiên là muốn biết nhiều hơn, sau khi hỏi không có kết quả, khó tránh khỏi vẫn lo lắng.
Sau khi điều tra người ở căn phòng nhỏ bên cạnh, hy vọng thông qua điều tra sẽ gián tiếp biết được tình hình của Ninh Nghị. Nếu nàng là người không có năng lực thì thôi, đằng này lại là người luôn nắm giữ lập kế hoạch trên thương trường dù gì cũng là người hiểu rõ nhân tâm, khi thăm dò biết được người bên Phương Lạp đối với nàng không có ác ý quá lớn, nên nàng biết được Ninh Nghị ở bên Phương Lạp là an toàn, điều này có thể thấy được tướng công nàng đã có được sự tín nhiệm của đối phương, cũng có thể chỉ là bên ngoài, cũng đôi khi là sự thật.