Chiến sự đã ngừng, trải qua việc đánh nhau vô cùng thảm thiết, máu tươi chảy vung vải khắp nơi, chẳng ai ngờ sự việc sẽ đột nhiên dừng lại chuyển thành thế này.
Cuộc hỗn chiến này mở rộng với quy mô hơn mấy ngàn người vốn không phải là chuyện cứ hàm hồ lấy một câu chuyện cũ để gạt bỏ đi, nhưng đột nhiên Bá Đao Doanh đưa ra lý do để truy cứu này thật sự làm cho tâm trạng của mọi người trên trên dưới dưới khó có thể thích ứng được. Muốn nói là việc nhỏ, xác thực, mọi người hầu hết đều là người một nhà, cần gì phải làm cục diện lan đến mức độ này, nhưng muốn nói sự việc to tát, mọi người ở đây ai nghĩ đều nghĩ Trần Phàm ra tay là có lý do, vì nữ nhân của y mà y ra tay như thế thì dù có loạn đến mức nào, không ai có thể phản đối.
Nhưng dù có như vậy, Bao Đạo Ất vẫn như ngày thường còn quá ngang ngược, không muốn lộ rõ sự yếu đuối của mình, nhất thời quát lớn:
- Vu khống
- Cũng chỉ do các người nói...
- Có gan thật....
Âm thanh xì xào nói ra, vừa rồi nghe ra đúng lý hợp tình nên khí thế hùng hồn, Lưu Tây Qua để mọi người nói một hồi, mới nói:
- Bao Thiên Sư, Cổ Đồng Quan là địa bàn của ngươi, ngươi tưởng có thể giấu diếm mãi sao? Chuyện hôm nay, Bá Đạo Doanh ta đã nhúng tay vào rồi, ta muốn mang Trần Phàm đi, xem ai dám ngăn cản.
Cô nói như thế xong liền quay lại phân phó trở về trại, Bao Đạo Ất quát lớn:
- Ngươi dám?
- Lệ Soái, cáo từ.
- Sự tình đã như thế ngươi hãy nói một vài lời xem.
Dù chuyện này không thể phủ nhận nhưng trước mắt không có chứng cứ nên Bao Đạo Ất không cam chịu chấp nhận chuyện vừa rồi, lão lớn tiếng la, còn đám thủ hạ cũng rống lên, phía trước có người hô lớn:
- Tuyệt đối là các người vu cáo.
Bên cạnh một người nhỏ giọng hỏi:
- Không có chuyện này sao?
- Không hề kỳ quái, ta cảm thấy chuyện này nhất định là sự thật.
Người nọ chép miệng nói, tiếp tục nói lớn:
- Tuyệt không có việc này, ngậm máu phun người.
Lệ Thiên Nhuận bên kia tay cầm lá cờ cắm xuống giữa đường nói:
- Không ai được động thủ.
Y cường thế, dù sao tiếng nói có chút trọng lượng, mà cũng chỉ cần lý do cường thế này cũng đủ rồi, nên chắp tay với Bao Đạo Ất nói:
- Bao Thiên Sư, Cổ Đồng Quan như thế nào cũng là do ngươi quản thúc, để xảy ra sự việc này cũng là do ngươi quản thúc không nghiêm, tội của Trần Phàm ngươi sẽ được tiếp tục nghị sự trên Kim Điện...
Lệ Thiên Nhuận nói những lời này chỉ muốn giảm sự giận dữ của Bá Đao Doanh, thái độ y rất kiên quyết, Bao Đạo Ất cũng biết chuyện này dù có muốn cũng không thể tiếp tục đánh tiếp, lão la hét ầm ĩ vài câu:
- Ta trở về nhất định điều tra việc này, nếu thật sự thủ hạ ta phạm phải tội trên, ta nhất định không tha cho chúng, nhưng nếu chuyện này không có, ta sẽ tìm cách chứng minh sự trong sạch của mình, khi đó dù Phật Soái có trở về cũng đừng mong ta tha mạng cho Trần Phàm.
Chuyện đã được giải quyết xong, người của Bá Đao Doanh gồm cả đứa trẻ trên tửu lâu và cả Ninh Nghị đều ra ngoài phố Bình Xương, Bao Đạo Ất cũng dẫn người rời đi. Mãi cho đến khi đi thật xa, lão mới bắt đứng lại, rống lớn với đám thủ hạ:
- Con mẹ nó, hỏng việc của ta. Bình thường ta đã nói với các ngươi dù thế nào cũng không để người ta chốp áo mình. Hôm nay, đã thành như vậy rồi, ta sẽ điều tra ra là ai, ta tuyệt đối không tha cho gã.