Lúc này ở trong thành Hàng Châu, hai phe Bao Đạo Ất cùng Bá Đao Doanh tụ lại đấu nhau dữ dội, có thể chenvào trong đó cũng không có mấy người, nhưng cho dù lúc này Văn Nhân Bất Nhị đặt mình vào trong cuộc nội loạn thành Hàng Châu cũng không cho rằng trận chiến này có thể ngừng lại, đối với những người đang sống mái với nhau liên quan đến an nguy thành Hàng Chân, người có tiếng nói có trọng lượng đều cực kỳ mẫn cảm. Lưu Tây Qua còn chưa ngâm nga xong bài trường thi, đột nhiên vang lên tiếng người ngựa hô vang xông đến.
Không chỉ ở đường Bình Xương, ngay cả ngã tư đường gần phố Bình Xương đều đã tụ tập binh tướng của Bao Đạo Ất do thấy khói hỏa lệnh tiễn mà tụ tập lại đây. Nhưng kinh người nhất, chính là tiếng kỵ binh cùng với tiếng vó ngựa và tiếng kèn vang lên, tuy rằng còn chưa tới Bình Xương, nhưng lại biến tình huống chung quanh trở nên hỗn độn hơn. Bọn họ đại để cũng bị người của Bao Đạo Ất ngăn chặn nhưng tiếng chân vẫn như cũ, nhanh chóng cuồn cuộn chạy hướng về phía này.
Những tên lính tinh nhuệ trong quân doanh mang đại kỳ xông đến, họ xông qua hành lang viện, hướng vào nơi thủ hạ Bá Đao Doanh cùng Bao Đạo Ất đang sống mái với nhau, trên cờ thêu một chữ “Lệ” rất to.
Trấn quốc Đại tướng quân Lệ Thiên Nhuận ở Hàng Châu có lẽ là một người có thể danh chính ngôn thuận tham gia việc này, ở triều Vĩnh Lạc bản thân y với thân phận Binh Mã Đại nguyên soái, lần này vì muốn quét sạch thế cục ở Hàng Châu mà nhanh chóng trở về. Thấy mặt cờ thêu chữ này, tất cả mọi người không tự chủ vài phần, người cầm cờ lướt qua vách tường, lên nóc nhà cũng là người có võ nghệ siêu quần người, y quát lớn:
- Dừng tay, Lệ soái có lệnh hai bên phải dừng tay lại!
Lại có người hiểu biết hơn đi thẳng đến Lưu Tây Qua cùng Bao Đạo Ất nói:
- Lệ soái mời hai phe tạm thời đình chiến.
Bao Đạo Ất cùng Lệ Thiên Nhuận vốn quyền thế ngang nhau, gã ta lớn giọng:
- Không dừng được!
Bên kia, Lưu Tây Qua thoáng trầm mặc, trong chốc lát hơn bốn mươi năm mươi người thuộc đội kỵ binh phá vỡ vòng vây ở ngã tư nhanh chóng đến, đi đầu là một người cưỡi con ngựa đen cao một trượng, dáng người khôi ngô, cả người mang thiết giáp, tay mang thương lớn có chùm tua đỏ rực, dáng vẻ nghiêm nghị. Bọn họ lúc này đang nhìn vào phía sau trận hình của Bá Đao Doanh, tinh nhuệ của Bá Đao Doanh cũng xoay đầu nhìn lại, tướng quân kia vọt đến bên cạnh, kéo mạnh dây cương, tiếng ngựa hí dài ngừng lại, phía sau vị tướng quân này, hơn mười kỵ ngừng lại thành một tuyến.
Người này hiển nhiên là Lệ Thiên Nhuận, đội kỵ binh cũng đã xuất hiện, phối hợp với mặt kỳ chữ “Lệ”, cùng hô lớn, hai bên đang giao chiến đều dừng tay lại, không khí một lần nữa trở nên xơ xác tiêu điều, ngưng đọng. Mọi người vây quanh đang chú ý hướng phát triển của sự việc. Chỉ có Ninh Nghị trên tửu lâu lúc này tâm trạng lại hoàn toàn không đặt ở đó, hắn đứng trước cửa sổ quan sát bóng một cô gái mặc áo choàng đen ẩn nấp bên con đường tắt kia, nhưng rốt cuộc có người từ phía sau lại khiến hắn không thể không thu tầm quan sát lại.