Vôi nổ tung ra.
Trận ẩu đả lưu vong trên con đường kéo dài tới lúc này đã làm kinh ngạc con mắt của tất cả mọi người. Ngay cả Ninh Nghị đến thì tất cả đều bị biểu hiện của Trần Phàm dọa cho kinh sợ, nhịn không nổi nên reo hò ủng hộ.
Đợi bao lâu ở con phố dài này, thật lòng mà nói thì đối với những việc như lần này Ninh Nghị hoàn toàn không hề chuẩn bị đường lui. Nhưng sự tình thật sự đã bị làm lên quá mức, có một vài thứ có thể đạt hiệu quả hay không, có thể có cơ may hòa hay không, bản thân hắn cũng không có lòng tin. Trận chiến đấu của Trần Phàm vô cùng dũng mãnh, đã khiến cho Bao Đạo Ất không còn mặt mũi nào. Sự tình có khó đến mấy cũng có đường vãn hồi, song đến ngay cả hắn cũng không ngờ đến thế này vẫn chưa phải giới hạn cực độ.
Lấy sức một người để ám sát Bao Đạo Ất trong trường hợp quang minh chính đại này vốn dĩ gần như việc tự tìm đến cái chết. Trần Phàm võ nghệ cao cường, ngay từ đầu đã có thể đánh rất oanh liệt, sau đó cũng phải chịu thê thảm. Phong thái của mọi người đều bị một mình y làm trùng xuống, song bất luật là oanh liệt hay thê thảm thì kết qủa vẫn là một. Không ai cho rằng lần ám sát này của Trần Phàm thật sự có khả năng thành công. Đặc biệt là khai chiến chính diện, đối phương lại không hề kiêng dè mà bắt đầu đánh trả. Vấn đề tiếp theo đó chẳng qua chỉ là Trần Phàm sẽ bị giết như thế nào mà thôi.
Có khả năng thành công không? Gần như đến ý nghĩ thế này cũng không có người nghĩ đến. Ai cũng không ngờ được một điều là ra tay ngay từ khi cục diện mở đầu, xem ra con người thông minh không rõ ràng như Trần Phàm cũng đang xem xét đến khả năng thành công. Hắn đột nhiên xem xét đến khả năng một phần nghìn thành công trong tình cảnh này. Từ lúc bắt đầu ra tay đến lúc bị vây bắt mà đến, rồi mình đầy thương tích, và còn phải chuẩn bị cho hậu chiêu vào lúc này, tất cả mọi người đều cho rằng vì khoảnh khắc kết thúc sự việc mà y mới thật sự…. rút đao.
Trong chớp mắt, bột vôi đã phủ lên Bao Đạo Ất. Tất cả mọi người đều có chút ngây đi nhưng trong tay những Lục Lâm cao thủ thì phản ứng dù nhanh hay chậm đều không thể hoàn toàn bị lúng túng được. Sự hỗn loạn sau khoảnh khắc này xảy ra vô cùng nhanh chóng, Trần Phàm rút đao chém vào giữa lớp bụi vôi. Những tiếng la hét lớn của đám người xung quanh, tiếng hô hào của Bao Đạo Ất, vũ khí chém vào nhau, máu tươi phun trào, màu bột trắng bao phủ trong không trung điên cuồng bay toán loạn, giống như vô số lần bị người ta cắt ra. Vừa giống vết đao lại vừa giống vết roi, thậm chí trong bầu không khí xung quanh, những viên vôi trắng tròn tròn cũng đều bị chém tứ tung. Trong vài viên màu trắng còn lẫn cả màu đỏ.
Vào khoảnh khoảnh khắc này, Trần Phàm dùng chiêu cuối cùng, không biết đã điên cuồng vung ra bao nhiêu đao, sau đó bóng người với máu tươi như đạn pháo bị đánh bay đi. Còn hai người Lục Lâm nhân sĩ đang phi đến, trong đó một người chà một lúc, đầu mang theo máu tươi phi lên trên trời. Người kia toàn thân đầy máu đám máu va phải cánh cửa gỗ đang đóng chặt bên lề đường. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh. com
aaaaaaaaa
Bột vôi rầm rầm tán đi, trong tiếng kêu thảm thiết của Bao Đạo Ất xen lẫn cả kinh ngạc, tim đập nhanh, đau đớn. Trong tầm nhìn dần dần rõ ràng, lão đang lảo đảo lui về phía sau, nửa thân đã bị nhuộm trắng, tay phải che ở trước mắt, trên tay còn lại bị chém chảy ra cả bao nhiêu vết máu. Trên vai, trên ngực gần như đều trúng đao, nhưng lúc này không nhận ra được có nghiêm trọng hay không, đầu tóc rối tung, người lão vốn mặc đạo bào màu vàng đỏ, chiếc quan bào bay bay nhìn phiêu bồng như thần tiên nhưng ngay lúc vừa rồi, một đao của Trần Phàm dường như đã sát vào da đầu của lão, không chém đến đầu nhưng tóc tai bị chém đi hơn một nửa. Lúc này nhìn thật mất hình tượng, trông như một gã điên.
- Giết hắn, giết hắn đi, giết hắn
Điên rồi, tiếng la hét điên cuồng đã phát ra từ những cái miệng kia. Cánh tay Bao Đạo Ất điên cuồng vung lên, toàn thân lão run lên kịch liệt, biểu cảm dữ tợn. Không một ai chần chừ, ngay vào lúc lão hét lên, Lục Lâm Nhân Sĩ bên kia đã quay người xông vào bên trong cánh cửa hàng bị vỡ.
Binh đao tương giao, âm thanh lanh lảnh mà điên cuồng. Xông lên đầu tiên là hai người nhưng ngay sau đó một trong hai tên đã bị bay ra ngoài, tên kia bị chém thành hai đoạn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giao thủ, tên này đột nhiên bị chém vào hông mà bay ra. Nhưng vì vị trí bị chém ở trên một chút nên hắn ngã xuống đất lăn đi vài vòng và chết ngay lập tức.
- Giết hắn! Giết hắn!
Đã không còn nhiều điều để nói, lúc này Bao Đạo Ất chỉ đơn giản mà biểu hiện kịch liệt ra cái ý đồ này. Lại thêm hai tên nữa xông lên, tiếng giao thủ, một trong hai tên bị giết trong cửa tiệm. Tên còn lại che ngực lảo đảo lui ra ngoài, sau đó ngã trên nền đất.
Người muốn xông lên đột nhiên dừng lại. Bọn chúng đột nhiên ý thức được rằng đây không thể nào là Trần Phàm. Hai tên lúc trước có thể nói do Trần Phàm hồi sức lấy lại tinh thần mà bị giết, nhưng ngay sau đó vẫn như vậy, sự việc có chút khác biệt, người xông lên đều dừng lại, nhìn cửa tiệm yên tĩnh. Ánh sáng cuối mùa thu không được mãnh liệt nên bên trong tối om, nhìn không rõ quá nhiều đồ đạc. Bao Đạo Ất gào thét vài tiếng, nhìn cánh cửa gỗ đó cũng đột nhiên dừng lại. Ở bên này Ninh Nghị dơ tay ra chặn một đám con nít chuẩn bị chạy về phía hắn, đứng lại trong tức khắc.