Ads Gió thu đìu hiu, phố dài xơ xác, ngọn lửa đang bùng cháy, bóng người vây lại, bóng người lại bị đẩy ra như đạn pháo, ngã trên mặt đất, dòng máu tươi chảy ra. Bảy chiếc xe ngựa xiêu xiêu vẹo vẹo chặn trước sau con đường, người đi đường chạy loạn tứ phía, tửu quán trà lâu phía xa xa nhìn sang bên này.
Bảy chiếc xe ngựa, cho dù như toa xe khá lớn, mỗi chiếc xe bên trong cũng chẳng qua nhét một người, lúc này những nhân sĩ võ lâm trang bị vũ khí khác nhau xuất hiện, nhìn thoáng qua khiến cho người ta có cảm giác như bây giờ trên đường phố Hàng Châu, ngày nào cũng có chuyện sống mái xảy ra. Nhưng duy chỉ có tên “Bao Đạo Ất” có nghĩa là tình thế bây giờ không phải là tranh đấu sống mái đáng nói, xa xa gần gần, hoặc nhiều hoặc ít đều có người hiểu hàm ý của cái tên này. Lúc quay lại nhìn tình thế, mới có thể phat hiện chặn cả đoàn xe lần này, lại chỉ là một người thanh niên hai mươi mấy tuổi.
Lúc Ninh Nghị đẩy xe trở về, Trần Phàm đã cầm càng xe đi về phía Bao Đạo Ất, những người xông lên, bị y dùng một chân đá bay trở lại. Trận chiến đấu xảy ra chiều hôm đó trên đường Bình Xương, từ lúc bắt đầu, đã có chẳng có quá nhiều điều tốt đẹp đáng nói.
Trần Phàm không phải là một người ngu, nhưng ít nhất trong trận đấu này, đối với y mà nói, không cần phải có quá nhiều mưu mô. Còn Bao Đạo Ất lần này mặc dù đích thân đến, đối phó với đám trẻ, chưa chắc cần tinh nhuệ ra hết. Nhưng mặc dù như vậy, có thể tham dự vào những chuyện cấp độ này dưới trướng Bao Đạo Ất, cũng không phải bình thường. Lúc này xuất hiện ở đây, đều là nhưng chưởng môn thuộc những phái trung hoặc nhỏ trong võ lâm. Hoặc là những hào phỉ lục lâm giết người cướp của, trong tay thật sự có võ nghẹ, từng giết rất nhiều người, đặt ở bình thường, một người có thể đánh được ba năm quân sĩ. Nhưng, lúc người bên cạnh hai chiếc xe ai nấy đều cầm dao kiếm vây kín, bọn họ mới thật sự có thể cảm nhận được, trước mắt người một thân một mình ngang nhiên đánh tới chính là nam tử tên Trần Phàm, có thân thủ đáng sợ.
Lần này những người đi theo Bao Đạo Ất tới, có thể cũng không có nhiều người thật sự biết thân phận của Trần Phàm chính là đệ tử nhà Phật. Mà cho dù biết, mọi người cũng không đến nỗi quá đố kị với người thanh niên trẻ tuổi trước mặt này. Bọn họ đều là những nhân vật có tiếng ba bốn mươi tuổi. Lưỡi đao liếm máu nhiều năm như vậy, trước kia có thể bởi vì quân nhân không được coi trọng, thậm chí trở thành những người mãi võ trên đầu phố, nhưng trong tay có công phu giỏi. Đối với chuyện như đánh nhau, bất luận thế nào, đều không thấy sợ. Theo bọn họ thấy, sức của người thanh niên trước mắt đang xông lên đoàn xe này có lẽ là có chút thân thủ, nhưng một người, nếu không phải là điên thì là tuyệt vọng rồi, máu nóng xông lên não.
Bọn họ chỉ là không ngờ được, người thanh niên trước mắt này từ nhỏ thiên phú dị bẩm, sau lại bái Phương Thất Phật làm sư, luyện tập các loại võ nghệ, tham gia vào quá trình tạo phản, mỗi lần kịch liệt nhất trong một trận chiến đấu lại xông ra, may mắn còn tiếp tục tồn tại. Trong hệ quân Phương Tịch, xưa nay những người có thể so chiêu với y, chỉ có những biến thái thuộc loại thiên tài như Lưu Tây Qua.