Ads Đi qua những con phố tiêu điều, trên đường mua bữa sáng trở về nhà, trong thư viện Văn Liệt, mới vừa là thời gian vào lớp học.
Nửa đường, Trác Tiểu Phong đã tách ra khỏi hắn, lúc này, nghĩ chắc là đang ngồi trong thư viện tụ tập vài người bạn đáng tin cậy để thương lượng chuyện liên quan đến Trần Đằng rồi. Lại nói, đối với đám trẻ con trong thư viện này, Ninh Nghị cũng bỏ quá nhiều công sức, nhiều nhất chỉ có thể tính là thời gian tiêu khiển nhàn hạ. Nhưng, chỉ cần có chuyện có thể làm, từng đám trẻ nhỏ sẽ xuất hiện, hiện nay có một đoàn nhỏ theo xu hướng của Ninh Nghị đã đặt tên cho đoàn của mình là “Đoàn Thanh niên Vĩnh Lạc”, cái tên hiện đại hóa như thế đương nhiên quy về công lao dẫn dắt của Ninh Nghị, còn đám trẻ của Trác Tiểu Phong lại thành lập “hội Chính khí”, đối lập với bên này.
Sự hình thành của hai đoàn thể nhỏ, từ một mức độ nào đó mà nói, chẳng qua cũng chỉ là hình thức liên hợp của hắc bang. Bên “Chính Khí hội” nến thơm, chém gà, đốt giấy vàng, uống máu ăn thề, một nghi thức cũng không thiếu. Còn “Thanh niên đoàn”, dưới sự đề nghị của Ninh Nghị, không có những nghi thức này, nhưng trong nội bộ ngược lại còn thân mật hòa hợp hơn so với đối phương, tất cả đều đối đãi với nhau như những “sư huynh đệ”, “đồng môn”.
Hai bên tuy rằng đối chọi gay gắt, nhưng cọ xát cũng không quá lớn. Những học sinh này trong nhà đều là nhân viên cấp trung và thượng của hệ thống Phương Lạp, đối với việc con cái trong nhà có thể tiến hành lập hội như thế, bọn họ cũng rất thích. Hành hiệp trượng nghĩa trừ bạo an dân, cho dù hiện tại, trong quân đội Phương Lạp vẫn hô hào khẩu hiệu như vậy, bây giờ hai bên đều chỉ xử lí vài việc trượng nghĩa, lúc tiến hành điều tra, hiểu được tấm màn đen cùng với mấy khổ chủ giải oan sửa án, thì những phụ huynh này thật ra cũng có thuận tay giúp chút ít, nếu không như vậy, một đám trẻ con kì thật cũng chẳng làm được việc gì.
Việc này bây giờ xuất hiện, nói là chuyện đương nhiên thì là chuyện đương nhiên, nói ngoài ý muốn cũng là ngoài ý muốn. Ninh Nghị trong lúc nhất thời cũng không biết là tốt hay là xấu, chỉ là lúc buổi sáng, lại có hai đứa trẻ đến tìm hắn. Lần này lại là hai học trò xuất sắc nhất trong lớp mà hắn dạy, một đứa tên là Dương Chí Võ, đã mười lăm tuổi, coi như là thủ lĩnh của đám trẻ nhỏ này; đứa kia tên là Trần Tế Đà, mới có mười một tuổi, còn chưa có đại danh, nhưng lại cực kì thông minh. Hai đứa cùng tới báo cáo với hắn “Chính Khí hội” e là gặp phải phiền phức rồi.
Thư viện không phải là hoàn cảnh nghiêm túc gì, “Thanh Niên Đoàn” và “Chính Khí hội” cùng sợ đều sắp xếp gián điệp, đối với việc điều tra bên kia, bên này đương nhiên cũng có phát hiện. Chuyện lần này quá lớn, bọn chúng liền tới đây hỏi ý kiến của Ninh Nghị. Ninh Nghị dặn dò một lượt rồi tiễn chúng đi. Đại khái là đến buổi trưa, có người ở ngoài gõ cửa. Mở cửa, thấy Trần Phàm bước vào.