Ads Canh tư, Cổ Đồng quan bên sườn núi Phượng Hoàng.
Gió nhẹ khẽ thoảng qua, thành thị trong bóng tối dường như vang lên tiếng chó sủa, trong tòa thành cổ xưa này thi thoảng lại lóe lên đốm sáng.
Mảng núi non mà đời sau, hoặc phải nói là nơi sắp trở thành hoàng cung của Nam Tống ở một thời không khác, nay chỉ ở vùng ngoại ô của thành thị, cách tường thành không xa lắm, cũng chẳng có vẻ gì là phồn hoa. Cổ Đồng quan không phải đạo quan lớn gì, lúc quân đội vào thành đã từng bị cướp bóc một lần, đạo sĩ đều bỏ chạy hoặc bị giết chết, sau đó nó lại bị nghĩa quân đủ hạng người chiếm cứ. Trong quá trình từng nhánh nghĩa quân phân chia thế lực, Cổ Đồng quan này cũng có được chủ nhân mới, mà chức năng và vẻ ngoài thì có vẻ là vẫn duy trì bộ dáng đạo quan trước đây, nhưng người viếng thăm đương nhiên là không có nữa.
Ngọn núi nơi Cổ Đồng quan tọa lạc chỉ cách nơi có người ở có một rừng cây nhỏ, nhưng hiện giờ nó lại là cấm địa mà kẻ không phận sự cấm vào, thường có quân sĩ canh gác. Từ sau khi vài dân chúng vô tình đến gần rồi bị giết chết, đã không còn ai dám bén mảng tới nữa. Đại khái là người bên ngoài không có quan hệ gì nghe ngóng được phía bên này có một đám binh lính trú đóng, có tên là Tôi Hỏa doanh, kẻ cầm đầu là một tên đại hán da đen mặt sẹo, trông rất đáng sợ, vài người biết người này tên là Diêm Vương hung ác Lục Đà.
Mà ở bên trên, dù là nội bộ quân hệ Phương Lạp cũng chẳng mấy ai có thể tra được kẻ đứng đằng sau Tôi Hỏa doanh này rốt cuộc là ai. Tôi Hỏa doanh là biên chế mới ra, trong quân hệ Phương Lạp mà quan hệ rắc rối, bè phái chia rẽ này, rốt cuộc nó là cửa ai thì người không liên quan khó mà biết rõ được. Bản thân nó có chút quan hệ, ngày thường ngoài bảo vệ khu đất một mẫu ba phân này, lại chẳng hành động rêu rao bao giờ, người sẽ có hứng thú với nó cũng không có mấy người.
Chỉ là thi thoảng có gió lớn thì sẽ có vài âm thanh được gió núi đưa ra bên ngoài. Bên ngoài nghe thấy như tiếng nức nở của quỷ khóc, như tiếng nữ tử la hét. Thành Hàng Châu vừa trải qua trận chiến loạn, vô số người đã chết, rất nhiều hài cốt còn chưa lạnh. Người sống xung quanh đó không nhiều lắm, nhất thời vẫn chưa xuất hiện lời đồn ma quái nào.
Lúc này mới là canh bốn, có câu tục ngữ là canh một người, canh hai la, canh ba quỷ, canh bốn tặc, canh năm gà, thời gian này đúng là khoảng thời gian tối nhất trước hừng đông, người đều đã mệt mỏi. Trong Cổ Đồng quan, ánh đèn không có mấy, chỉ tỏa ra những đốm sáng mông lung, tĩnh lặng như đã đi ngủ hết vậy. Trong rừng cây nhỏ bên này, một bóng người cẩn thận tránh né khỏi các loại cạm bẫy mà thủ vệ bố trí, lặng lẽ lẻn vào trong đạo quan kia.
Cổ Đồng quan tuy không bằng những danh sơn đại quan chân chính, nhưng phạm vi quản hạt với những hộ gia đình bình thường cũng không hề nhỏ, trước sau có tám chín viện tử, kiến trúc hai ba tầng liên kết với nhau theo một quy mô nhất định. Lúc này người tuần tra không nhiều lắm, người mặc áo đen lẻn vào có vóc dáng không tính là cao, nhưng thân thủ lại nhanh nhạy và khỏe mạnh, đã khéo léo né được vài tên tuần tra, cuối cùng đi đến trước kiến trúc lớn nhất trong đạo quan này.
Có lẽ là vì lúc này người ở thành Hàng Châu không có mấy ai chú ý tới nơi này, bên ngoài đạo quan dù có người đi tuần, nhưng bên trong lại chẳng có mấy thủ vệ, chỉ có một tên người giang hồ mặc đạo bào đang cúi đầu ngủ say ở cạnh cửa. Cánh cửa kia được mở ra một kẽ nho nhỏ, bên trong có ánh đèn lờ mờ tỏa ra. Người mặc áo nghĩ trong chốc lát rồi lặng lẽ bước tới, đẩy cánh cửa ra rồi lẻn vào. Đi vào, gã lập tức ngây dại cả người.
Tiếng nữ tử khóc như thủy triều ào tới, tiếng không lớn, nhưng có lẽ là vì quá nhiều người khóc nên tiếng nức nở chồng chất tụ tập lại. Đây đã là canh bốn, nếu là ban ngày thì sẽ không biết sẽ là cảnh tượng như thế nào. Bên này cửa là ngọn đèn leo lắt. Nơi đây vốn mà một tòa đại điện, nhưng lúc này cả hai bên đều đã bị ngăn cách thành các gian như nhà tù, có cái là phòng ở, có cái lại hàng rào bao quanh.
Người áo đen đi dọc theo lối nhỏ vào bên trong, trong phòng giam hai bên được trải rơm rạ, những cô gái trẻ tuổi bị nhốt ở trong, tay bị khóa bởi xích sắt, có nàng quần áo tả tơi, tóc tai bù xù, có nàng lại bê bết máu trên đầu, trên người, không biết là đã bị ngược đãi như nào. Những cô gái ở gần cửa này hầu hết là đã ngủ, cũng có người mở to đôi mắt, ánh mắt đờ đẫn, trong thời tiết cuối mùa thu này mà cứ để trần nửa cơ thể mà khẽ rên rỉ, trên người cơ thể là những vết thương mưng mủ, phỏng chừng là đã nhiễm thương bệnh, đang hấp hối chờ chết. Trong không khí ngai ngái mùi máu tanh cùng mùi hôi --. Phía cuối đại điện là một bước tượng tu hành đã bị đập nát một nửa, mà ở phía sau tượng loáng thoáng truyền tới tiếng nam tử cười mắng cùng tiếng nữ tử đau đớn kêu rên.