Ads Tiếng gà gáy vang lên ba lần, trời đã sáng nhưng xung quanh viện vẫn mù sương. Sương trắng vấn vít, ánh đèn từ nhà hàng xóm chiếu đến trông như những chú đom đóm đang đậu trên tán cây trong đêm tối. Xung quanh yên lặng không có mấy động tĩnh, chỉ có mây mù lững lờ trôi.
Đổ thùng gỗ đầy ắp nước lạnh vào trong nồi, Tiểu Thiền đút củi vào trong bếp, cầm chiếc quạt hương bồ nho nhỏ ngồi ở cạnh quạt. Sau khi bị Ninh Nghị kéo vào phòng rồi đi ra, nàng đã mặc ăn mặc chỉnh tề lại, nhưng sáng sớm làm chuyện như thế này luôn khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng, có cảm giác như là lén lén lút lút vậy. Nhưng cũng chỉ trong lúc ở Hàng Châu như thế này, nàng mới có thể cảm nhận được cảm giác vừa thẹn thùng lại vừa ấm áp này, nếu ngày nào đó rời khỏi Hàng Châu về với tiểu thư, nàng sẽ không bao giờ có thể cùng cô gia làm ra loại chuyện bực này.
Với sự kính trọng của nàng dành cho Tô Đàn Nhi, nàng sẽ không đến mức vì bản thân có quan hệ với cô gia là sẽ sinh ra cảm xúc ghen tỵ với tiểu thư. Nhưng trong tình huống như vậy, thiếu nữ thi thoảng cũng không khỏi ngẫm lại, mình quả thật là đã độc chiếm cô gia ở nơi đây rồi. Sống nương tựa lẫn nhau, cứu giúp nhau trong cơn hoạn nạn, loại cảm giác này khiến nàng thấy ngọt ngào, đương nhiên cũng có lúc nàng thấy không yên lòng. Nếu có thể lựa chọn, sợ là ngay cả bản thân nàng cũng không rõ nữa, có lẽ nàng sẽ muốn những ngày tháng như thế này nhanh chóng qua đi, hoặc là vĩnh viễn duy trì.
Nếu đơn thuần lấy tình cảnh trước mắt mà nói, tất cả thoạt nhìn có vẻ khá tốt, có người chăm sóc, có người quan tâm, nàng giúp việc ở y quán cũng biết dạng người này người nọ, hương thân xung quanh đều có ấn tượng không tệ về nàng, có việc là sẽ chiếu cố tới nàng. So với những người vẫn lo lắng không yên sợ bị bắt, nàng và cô gia đều khá hơn rất nhiều, gần như đã được đối phương coi làm người một nhà. Nhưng dù vẫn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận của nha hoàng, không quản quá nhiều chuyện, Tiểu Thiền lại không phải là một cô gái nông cạn chỉ biết đến lợi ích trước mắt, sống trong hạnh phúc là sẽ không để ý gì cả.
Cô gia sống không dễ dàng gì.
Loại không dễ dàng này không phải là như gánh nặng trọng trách đè nặng đôi vai, cũng không phải là cực nhọc cả ngày hay ngày nào cũng cau có mặt mày. Nhưng dù rằng mọi chuyện mà cô gia làm khi ở trong phố Tế Liễu này đều thể hiện là rất thuận buồm xuôi gió, gần như khiến ngày nào cũng nhàn nhã tự đắc, nhưng chỉ có Tiểu Thiền hiểu được rằng sau những thứ đó là sự cố gắng và cẩn thận lớn lao biết nhường nào, giống như không ngừng bước lên trước từng bước ở trên đầm lầy vậy.
Dĩ vãng nàng cũng từng gặp chuyện như thế này, nhưng lại chẳng hề rõ ràng đến thế. Từ nhỏ nàng đã được đưa tới nhà thương nhân, đã gặp rất nhiều thứ. Nhà thương nhân trông náo nhiệt thế thôi, nhưng người chèo chống cho nó chân chính lại là số ít người đã thật sự bỏ công bỏ sức ở trong nhà, như Tô lão thái công, như Tô Bá Dung, hay như tiểu thư. Bọn họ không phải ở một thời điểm nào đó là phát ra mệnh lệnh tài tình như thiên mã hành không để có thể khiến chuyện thành, có thể xoay chuyển tình thế, thật sự chèo chống được những chuyện này chính là ngày ngày bôn ba, mỗi tối lại vất vả làm việc, xử lý từng chuyện nhỏ bé một, tự nghĩ, rồi mưu hoa, xem từng quyển sổ sách sau đó tính toán. Người nào nỗ lực như vậy thì mới có thể làm nên chuyện.
Nhưng đây dù sao cũng là thời đại sùng bái văn nhân, nàng từng thấy tiểu thư cố gắng như vậy đó. Nhưng điều mà trong lòng càng thêm khát khao tất nhiên chính là những danh sĩ chỉ điểm giang sơn kia, ở trong truyện kể, ở trong kịch hát thì một câu nói của bọn họ là có thể xoay chuyển tình thế, một mưu kế là đã có sức mạnh xoay chuyển cả trời đất. Người như vậy sao lại không khiến người ta hâm mộ khát khao cho được. Khi cô gia vào cửa, nàng nghĩ rằng đối phương không phải người như vậy. Có một thời gian nàng lại cảm thấy, cô gia chính là người như vậy. Sự tôn kính và có chừng mực lúc trước đã biến thành tri kỷ và yêu thương sau này. Nhưng mãi đến khoảng thời gian khi tới Hàng Châu này, đặc biệt là khi hai người đã chung chăn chung gối, nàng mới càng thêm tinh tường thứ ẩn giấu phía sau đó là cái gì, cũng càng khiến nàng cảm nhận được sức mạnh ở trong đó.
Người bình thường mà nỗ lực là có thể mở ra một con đường trên núi hoang, khi có đá lớn chặn đường, mưu kế và đối sách có thể khiến cho người vượt qua tảng đá đó. Nhưng nếu phía trước mà không có đường đi, phía sau lại có truy binh, chẳng có đường vòng, người cương liệt có lẽ sẽ giống như vị Tiền gia gia kia, đâm đầu lên tảng đá mà chết. Cũng chỉ có một loại người có thể bình tĩnh, chuyên chú, thậm chí là nở nụ cười mà đục đi từng tấc một trên tảng đá đó, bất chấp tất cả mà đẩy ra. Nàng không biết phải hình dung như thế nào, có lẽ đó chính là "nam nhân" mà trước đây nàng từng nghe người khác nhắc tới.