Rạng sáng, sương mù nổi lên, sương trắng phủ khắp trong ngoài tòa cổ thành Hàng Châu này. Trên đường thủy bóng của tường thành lay lắt, trên vùng quê sương mù mờ mịt, qua phạm vi hai ba trượng là đã không thấy rõ gì nữa. Chợt một chiếc xe ngựa chạy qua với tốc độ chầm chậm, hệt như một con dã thú xuất hiện trong tầm mắt của người đi đường, một lát sau lại chui vào trong sương mù trắng xóa, biến mất không thấy gì nữa.
Trận sương mù mà mở mắt ra là thấy tạm thời đã san đi làn khí túc sát tiêu điều từ đêm qua, phân chia bầu không khí sâm nghiêm ngưng trọng trong thành thành những phạm vi nhỏ mà thị lực chỉ có đạt tới. Trên tường thành đã được gia tăng binh lính, nhưng bốn phía mênh mông mịt mù, sáng sớm sương mù dày đặc nên binh lính cũng chỉ tập trung tốp năm tốp ba bên những chậu than hồng, ngồi tán gẫu chuyện biến động đêm qua, chuyện gia đình linh tinh, thi thoảng thấy tướng lĩnh đi tuần mới lại đứng lên canh gác...
Trong thành là những gian viện tử trùng trùng điệp điệp, tiếng gà gáy chó sủa vẫn chưa hề vang lên. Sáng sớm tinh mơ này mọi người vẫn chưa vội ra ngoài đi làm, mà ở nhà đốt lò lửa, châm ngọn đèn chờ tình hình thay đổi. Tiếng loạt xoạt, tiếng xì xào bàn tán không được bao lâu đã bị dìm đi trong biển sương mù cuồn cuộn.
Trong tiểu viện phía sau Văn Liệt viện ở phố Tế Liễu kia, ánh đèn ánh đuốc đã sáng lên ánh vàng nhàn nhạt. Cửa phòng ngủ mở ra, một cô thiếu nữ mới rời giường, còn chưa ăn mặc chỉnh tề sải bước ra bậc cửa. Nàng quay đầu nhìn thì thấy một thư sinh trẻ tuổi đầu quấn băng vải xoa xoa mắt cũng chuẩn bị đi ra, thư sinh này có khí chất chín chắn chững chạc, nhưng dù sao tuổi cũng không lớn, lúc này bị thương, lại là chưa tỉnh ngủ nữa, thiếu nữ quay đầu đi, bĩu môi nói cái gì đó, sau đó đẩy rồi đẩy thư sinh về tiếp tục ngủ.
Ánh lửa chớp lên, hai người giằng co trước cửa một lát. Thiếu nữ vốn có thân phận là nha hoàn, lúc này kiêm thêm thị thiếp khoa tay múa chân, đúng tình hợp lý, nét mặt trông cũng khá tủi thân. Thư sinh làm vài động tác tỏ vẻ mình khỏe lại rồi, nhưng dường như lý do đó không được đối phương cho là đúng. Một lát sau, thư sinh bất đắc dĩ nắm lấy quần áo của thiếu nữ rồi kéo nàng về phòng. Thiếu nữ hơi ngẩn ra, dáng vẻ vốn kiêu ngạo bệ vệ kia lập tức biến mất, nàng rụt cổ lại:
- A...
Cửa bị đóng lại.
- Cô... cô gia... Trời... trời sắp sáng rồi mà... ưm...
Cho dù thi thoảng có khí thế mạnh đến thế nào, thì cừu con vẫn là cừu con mà thôi. Con cừu con sa vào tay sói xám thì sẽ trải qua những chuyện gì ta khó có thể kể lể cặn kẽ tỉ mỉ được. Đại khái là sẽ phải mặc lại quần áo một lần nữa. Trong quá trình này, chúng ta sẽ chuyển tầm nhìn xuống sân nhỏ ở phía dưới kia. Sương mù mênh mông bao phủ tất cả. Xa xa trong quan thự mà nay là chỗ ở của Hắc Linh vệ, một tên nam tử trẻ tuổi có tên là An Tích Phúc đang ngồi trước bàn đọc một phần công văn quy kết, cũng không biết là đã bận rộn cả một buổi tối hay là vừa mới rời giường. Khi thấy cái tên Bá Đao doanh rồi Ninh Lập Hằng đập vào mi mắt thì gã mới vươn tay khêu khêu ngọn đèn bấc, sau một lát lại để công văn đó sang một bên.
Ở trong một viện khác trong thành, sau khi rèn luyện xong, Trần Phàm để mình trần, rồi nhấc một thùng nước giếng lạnh như băng dội xuống người, hơi nóng bốc lên từ da thịt, y thở ra một hơi thật dài. Du dân không nghề không nghiệp mà Ninh Nghị nói tới kia, hằng ngày ngoài rèn luyện với đi lang thang thì chẳng có nhiều chuyện để làm. Dạo này y vẫn còn chú ý chặt chẽ đám con nít trong Văn Liệt việt kia. Không lâu sau, y cắn một cái bánh cuốn rồi ra ngoài, khi đi qua cửa viện ở bên cạnh thì mới nhìn rõ cửa viện này mở rộng cửa trong màn sương mù dày đặc. Người ở trong ra ra vào vào, dường như đang bận bịu chuyện gì đó, dường như lúc nửa đêm dường như có người tới nhà bọn họ hỏi, đại để là lạc mất người nhà. Tình hình an ninh trật tự ở Hàng Châu này không yên ổn, y trợn trắng mắt, đây là chuyện của An Tích Phúc, chẳng liên quan gì đến y cả.