Ads Chuyện xảy ra tối hôm nay, Lưu Tây Qua một mình ở một gian tiểu điếm chờ mấy người của Tề gia tới tìm, cho nên nếu tin tức từ mấy người Tề gia kia nghi ngờ ông chủ tiểu điếm này thì đúng là một suy đoán rất có cơ sở.
Sát thủ của Tề gia nhanh chóng và mạnh mẽ, đám người Lâu Tĩnh Chi khó mà phân tâm tư ra để nắm giữ toàn cục, nhưng Ninh Nghị dù sao cũng là người đã một đời suy ngẫm nhân tâm nên dù lúc này hắn vẫn luôn giữ cảnh giác, đó không phải là chuyện khó khăn gì. Suy nghĩ kia chỉ xẹt qua trong đầu, hắn cũng chỉ giữ một hai phần cảnh giác với ông chủ kia, còn phần nhiều là chú ý tới đánh nhau ở phía trước. Nhưng tiếng thét của Tề Tân Dũng quá kinh người, theo bản năng hắn chuẩn bị rút thương ra, nhưng bên cạnh hắn bóng người đột nhiên ào lên khiến cho khẩu thương này liền được đưa tới trên đầu đối phương.
Cho dù có là cao thủ võ lâm thì trong tình hình này mà muốn giết Lưu Tây Qua thì cũng bắt buộc phải dốc toàn sức lực, làm sao có thể đốt Hỏa thương lên bắn một phát được. Bên này đầu hổ đuôi rắn, mọi người hoảng sợ. Mấy người Tề gia ai nấy đều dũng cảm quyết đoán, thấy tình thế không ổn là co cẳng bỏ chạy, trên con phố dài nhất thời cũng dần yên tĩnh lại.
Vừa mới bắt đầu tự giới thiệu, người ta còn chưa nghe xong đã bỏ chạy, thật đúng là chẳng có chút phép lịch sự nào, nhưng dù sao dạo này không có ai thật sự cho rằng cái danh hiệu Huyết thủ nhân đồ của hắn là sự thật, hưởng ứng xong rồi thôi, hắn cũng đã quen. Phía bên kia, đám người Lâu Tĩnh Chi vừa đúng dịp thì thương vong thảm trọng nhất, nhưng người tới nhanh mà đi cũng nhanh, mấy người cũng vừa định thần lại. Lâu Tĩnh Chi cầm kiếm với đôi tay run run, sắc mặt kia đúng là không biết phải làm sao. Chỉ có Lưu Tây Qua, sau một lát thu ra tư thế ra quyền rất có tính thưởng thức lại, cũng yên lặng đứng trong chốc lát, nhìn trái nhìn phải rồi lại khẽ bật cười.
- Ha ha... ha ha ha ha ha ha ha ha...
Ngay từ lúc đầu nàng đã không có ý truy kích người của Tề gia, lúc này nàng khẽ dán mu bàn tay lên đôi môi, nhìn Ninh Nghị mà bật cười không thể ngừng được. Sau đó nàng lại dời mắt đi, đại khái là chiêu "Huyết thủ nhân đồ" cuối cùng của Ninh Nghị kia đã khiến nàng buồn cười. Tiếng cười vang lên không ngừng, cũng không có vẻ thô lỗ mà như núi hoa như chuông bạc, vang lên trên con phố yên ắng mà u tối này.
Ninh Nghị đỡ trán, sau đó cũng lắc đầu mà bật cười:
- Ha ha... ha...
Bên kia, Lâu Tĩnh Chi nhìn một nam một nữ đang cười vang này, sắc mặt thoáng trở nên khó coi. Gia vệ tới hỏi gã tiếp theo nên sửa như thế nào, thì nhất thời gã cũng không biết phải làm như thế nào cho phải. Thiếu nữ ở phía đối diện kia cười đến khom cả người lại, lúc ngẩng lên thì trên mặt lại che bởi một chiếc khăn lụa khá dày. Một lúc sau, nàng nói một tiếng:
- Đi!
Rồi nàng đi tới bức tường đối diện bên cạnh, hai tay rút một lưỡi đao thật lớn rồi kéo tới phía trước cửa hàng bị tổn hại kia, lại nắm lấy một đoạn vải nỉ bọc thanh bá đao kia lại rồi cõng ở trên lưng. Toàn bộ quá trình này, thiếu nữ không hề liếc Lâu Tĩnh Chi thêm một cái nào. Ninh Nghị và nàng cũng đi về, từ phía xa, binh lính nhận được tin đã chạy tới bên này.
Ánh lửa xẹt qua ngã tư đường, tiếng người ồn ào náo động, chỉ chốc lát sau lại tối om lại. Ninh Nghị và Lưu Tây Qua cùng đi chuyên một con đường hẻo lánh, hai người bước đi không nhanh. Thiếu nữ im lặng một lúc rồi mới lại mở miệng nói, giọng nói hơi trầm trầm.
-... Nhà ta và Tề thúc thúc vốn là thế giao, tuy không thân thiết như với Phương bá bá, nhưng giang hồ tương giao luôn ngầm hiểu tình nghĩa với nhau. Ta vốn tưởng rằng giao tình này sẽ truyền qua các đời, nhưng lại không ngờ sẽ biến thành kết cục như vậy. Mọi người đều là người giang hồ, đấu đi đấu lại, kết quả là đều nói rằng mình lực bất tòng tâm...
Đêm đã về khuya, khuôn mặt cô gái ẩn dấu sau chiếc khăn lụa nên không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng giọng nàng trầm thấp, lại là những lời như tự nói một mình đã chứng tỏ nàng có rất nhiều tâm sự. Ninh Nghị đi ở bên cạnh, không trả lời. Phía trước hai người là một cây cầu đá nho nhỏ, hoa cỏ cây cối bên cầu đều tĩnh lặng trong bóng đêm sâu thẳm. Từ trong một tiểu viện đối diện bờ sông tỏa ra ánh sáng yếu ớt, một chiếc thuyền Ô bồng nhẹ nhàng đong đưa bên dưới cầu.
Nay quan hệ giữa hai người tuy nói là khách và chủ, nhưng thật ra vẫn được coi là bằng hữu nhiều hơn. Nói xong lời này, có lẽ thiếu nữ cảm thấy không nên nói nhiều như vậy nên không tiếp lời nữa. Một lát sau, nàng khẽ "ưm" một tiếng rồi đột nhiên giơ tay che miệng lại. Ninh Nghị quay đầu:
- Sao vậy?
Nàng không nói gì, chỉ phất phất tay với Ninh Nghị rồi nhanh chóng chạy tới phía trước, tới lan can của chiếc cầu đá kia thì đứng lại, hơi vươn nửa người trước ra ngoài, nhìn thì giống như sắp nôn, nhưng sau đó nàng chỉ ho khụ khụ hai tiếng. Ninh Nghị thấy nàng lắc lư vài cái, sau đó thì nghiêng hẳn người xuống dưới cầu.
Lúc này thiếu nữ đeo một thanh đao khá nặng, không ngăn được thế đi, nhưng cũng từ từ nghiêng tới phía trước. Tay nàng đã buông thõng xuống, sau đó hai chân cũng nhấc lên khỏi mặt đất, bụng đè lên lan can, trông hệt như một cái bập bênh vậy, đứng từ đằng xa nhìn tới trông thật là thú vị. Ninh Nghị nhìn ra là nàng đang bắt đầu ngất đi, hẳn là còn có chút ít ý thức, vung vẫy tay một lúc, nhưng rốt cuộc là nặng đầu nhẹ chân nên ngã xuống dòng sông bên dưới cầu.
Thiếu nữ vừa rơi ra khỏi lan can thì Ninh Nghị đã vọt tới, vươn tay bắt được mảnh vải buộc lên thanh đao to đùng kia, cả người thiếu nữ cứ thế treo lủng lẳng ở bên dưới. Đung đưa vài cái, xem ra mảnh vải kia cũng không chắc chắn là mấy, mắt thấy nó sắp đứt, thiếu nữ ở phía dưới hơi giật giật, sau đó một lực mạnh mang theo một người một đao này bật lên, Ninh Nghị thả lỏng tay, thân thể thiếu nữ ở giữa không trung kia đột ngột trở mình bay vọt lên.
Bùm hai tiếng, bóng dáng thiếu nữ bay lượn vài vòng trên mặt nước, nàng giơ chân đá văng thanh đao buộc trên người ra, cả người văng tới một bên bờ. Thanh đao kia rơi xuống nước, bắn ra những bọt nước tung tóe khắp nơi. Bên kia bờ đê của sông có một thảm cỏ nho nhỏ, thiếu nữ ngã xuống cỏ, lăn hai cái rồi đụng lên đê. Nàng mơ mơ màng màng lắc lư vài cái, một tay đỡ thân thể, rồi phun ra một ngụm máu tươi.
Phun xong, thiếu nữ dường như bắt đầu tỉnh táo lại. Nàng nửa nằm một lát, xé rách chiếc khăn lụa dính máu rồi dịch ra phía sau, ngồi dựa vào đê. Nàng hít vào mấy hơi thật sâu, sau đó mới co chân lại rồi vòng tay ôm lấy đôi chân, co người rúc vào trong bóng tối bên dưới cầu.
Võ nghệ của nàng dù có cao tới đâu thì vẫn là hữu hạn. Chuyện liên quan đến Tề Nguyên Khang thì Ninh Nghị không rõ lắm, nhưng nghĩ tới thiếu nữ trước mặt nhớ thương tình nghĩa ngày xưa mà lại chẳng thể ra tay giải quyết mọi chuyện, lĩnh binh tới giết Tề Nguyên Khang, sợ là vẫn dựa theo quy củ giang hồ mà ra sức đơn đả độc đấu, tiễn đối phương lên đường, sau đó lại phải chống chọi với lượt sát thủ này của Tề gia. Nàng nghẹn một hơi với toàn bộ quy củ giang hồ trong lòng, tới lúc này đây đúng là vẫn không ép được nội thương.