Ads Lâu Tĩnh Chi đang hỗn chiến bên này, bên kia nổ mạnh. Ninh Nghị đang dựa vào mặt bên cửa tiệm nhìn qua, lúc này cửa tiện gần như bị phá hủy nhưng ông chủ vẫn còn ở bên trong. Người này có thể trong tình huống như lúc này mà còn mở cửa tiệm, nghĩ hẳn cũng có chút quan hệ, nhưng thấy tình huống lúc này, cũng bị sợ đến choáng váng, chỉ biết trốn bên trong, không biết phải làm sao, thật ra cũng có cùng cảnh ngộ với Ninh Nghị. Lưu Đại Bưu bên kia chém Tề Tân Dũng một đao mạnh, cơ thể hơi dừng lại, hai tay cầm đao sắp vọt tới. Vào lúc này một cây thương tương tự từ trong bóng đêm phi ra thẳng về phía lưng của thiếu nữ.
Người này ẩn náu trong phòng xá bên đường phố, lúc này mới ra tay, đó là muốn lúc thiếu nữ sức lực vừa tiêu tan, lực mới chưa sinh, làm cho nàng không thể nào nhanh chóng kịp đón đỡ.
Mũi thương nhọn đâm thẳng vào sau lưng thiếu nữ.
Trong bóng đêm, bên đường bỗng nhiên xuất hiện một bóng người với tốc độ rất nhanh, mũi thương đâm nhanh, sau đó là một thanh âm vang lên trong không khí, thiếu nữ trong giây lát khẽ dịch chuyển thân thể, đem cự đao trong tay đỡ ra phía sau. Mũi thương vào cự đao giao nhau, ngay sau đó, là tiếng kim thiết va chạm vang lên chói tai.
Người này ra tay rất nhanh, tốc độ xuất thương cũng cực kì nhanh, rồi lại dừng lại, thu phát tự nhiên, không một kẽ hở. Trong nháy mắt, đã làm cho thân hình Lưu Đại Bưu loạng choạng, không thi triển được chiêu nào.
Vốn dĩ đao pháp của Bá Đao doanh không thích hợp cho con gái học, chỉ là Lưu Tây Qua thông minh học theo lối tắt, phối hợp với võ công nội gia tìm được phương thức phát lực. Chỉ là sức lực này của cô thực ra là do quán tính tích lũy mà có, nếu yêu cầu quán tính để ứng biến dù gì cũng có lỗ hổng, cô tìm kiếm phương pháp ứng biến, dựa khả năng thiên tài của bản thân và sự kế thừa kinh nghiệm võ đạo từ người cha mà học được. Nhưng, một khi đem cô thật sự làm quân xanh, mọi người đương nhiên nghĩ trước tiên chính là bắt tay vào từ phương diện này, dù sao cũng không phải tất cả mọi người đều có sức mạnh chẳng khác nào quái vật giống như Trần Phàm, có thể cứng đối cứng với thiếu nữ này.
Có thể dựa vào một thanh cự đao để nổi danh, lại chiếm được địa vị như vậy trong quân Phương Lạp, đã rõ ở trong tay cô, dù là sở trường ngắn nhưng cũng vượt qua người khác. Nhưng một khi có thể ngăn chặn áp chế được sự tấn công của cô thì có thể phá được đao pháp khủng bổ của cô.
Đương nhiên là người của Tề gia hiểu được đạo lý này, kẻ mai phục tại lúc này đột nhiên giết ra chính là con trai thứ ba của Tề gia, Tề Tân Nghĩa, thương pháp của anh ta không dũng mãnh như của Nhị ca mà linh hoạt hung tàn, nhưng ưng kích như yến mổ, mỗi một kích không dùng hết lực mà chỉ đâm về hướng xông lên của Lưu Đại Bưu, ngăn cản cô gái này chạy ra bốn hướng.
Đương nhiên thiếu nữ không phải là không thể ứng biến được, trong lúc gấp gáp, cô kéo cự đao, thân hình, cước bộ nhìn giống như người say rượu, uyển chuyển, lay động biến ảo, chỉ một tay khống chế chuôi đao dùng hết lực để chống đỡ được đòn công kích kia. Chỉ là Tề Tân Nghĩa kia người theo thương, như ruồi á nhặng áp sát, nhưng muốn trong khoảng thời gian ngắn kéo lại khoảng cách cũng không dễ dàng. Bên kia, Tề Tân Dũng cũng đã bình ổn khí lực, từ một mặt khác vung thương xông lên. Lưu Đại Bưu hai tay nắm lấy chuôi đao, kéo nó xoay quanh người, vẽ nửa vòng trên mặt đất tạo thành một vết sâu, cương thương của Tề Tân Dung vung trên ngọn gió, vẽ thẳng xuống, hoa lửa bắn tóe lên trong bóng đêm.
Cự đao kia trong không gian nhỏ vẫn huy vũ không đổi, lúc hai huynh đệ họ Tề đồng loại bao vây, ứng đối của cô cũng đã không mạnh bằng vừa rồi. Cô né tránh, chống đỡ, đao nhọn lúc đó lại không rời mặt đất, mỗi một lần vung lên đều ma sát với đất đá tóe cả lửa. Hai anh em họ Tề trong lúc nhất thời cũng không phá được phòng tuyến của cô, thoạt nhìn mũi thương kia chỉ không ngừng gõ lên cự đao.