Gió đêm thổi qua làm lá trên đường bay xào xạc, trong gió tràn ngập mùi máu tanh. Lưu Đại Bưu ôm cái hộp gỗ dài đứng trước Ninh Nghị và Lâu Tĩnh Chi, bình thản giống như thị nữ ôm cầm.
Cầm đầu Ma ni giáo, lúc Phương Lạp bắt đầu khởi sự, lực lượng chân chính trong đó phần lớn đều là những hào kiệt trong giang hồ. Mặc dù trong những người này, đa số là những thổ phỉ, những người thực sự vì dân gần như không có, cái gọi là giang hồ, và giang hồ dưới ngòi bút của Kim Dung cũng không giống nhau, nhưng chỉ cần là lục lâm, có một đám người lăn lộn, họ vẫn có quy tắc của mình. Năm, ba người cũng tốt mà ba mươi năm mươi người cũng được, trạng thái cuộc sống như vậy thuộc về bọn họ.
Trạng thái cuộc sống như vậy, lúc Phương Lạp chính thức khởi sự đã bị đánh vỡ rồi. Ngày thường nếu có ân, có oán, hoặc hăm hở chiến đấu, hoặc tụ tập bạn bè, giết cả nhà người ta, người có hào khí dũng lực chiếm một phần lớn trong số đó. Nhưng sau đó, đội hình không phải là vài trăm người mà là hơn ngàn người, tuy là thỉnh thoảng cũng không vừa mắt chém giết lẫn nhau, nhưng thường thường trước đó sẽ phải trải qua sự loại bỏ quan hệ của hơn ngàn người, mặc dù tính chất có đơn giản cũng là sự hô gọi, chắp nối của bạn bè. Nhưng trong chuyện phức tạp này, còn lâu mới bằng mấy chục người so với trước đây. Ảnh hưởng về phương diện thuần túy của sức mạnh cá nhân đã giảm tới trình độ cực thấp rồi.
Trong quân hệ Phương Lạp, muốn động đến Tề Nguyên Khang, trong lúc này đã không nhúng tay vào việc của võ lâm rồi. Mặc dù Tề gia đột nhiên chịu tập kích nhưng Tề Nguyên Khang có căn cứ, thậm chí có lực lượng để tạo phản, khi y bất ngờ bị gặp khó dễ, mặc dù không trở mặt được nhưng con cháu dưới trướng, các tướng sĩ cũng lúc đó mọi người cũng không thể quét sạch được bọn họ. Tề Nguyên Khang vốn là có năm người con trai, bên ngoài gọi là Tề gia Ngũ Hổ, trong lần loạn lạc này, bọn họ có người bị giết cũng có người chạy thoát được, sẽ nhớ mà báo thù, đây là chuyện thường tình của con người. Nhưng đối tượng mà họ phải báo thù e rằng cũng không cần ai phải thực sự lo lắng.
Lưu Đại Bưu cũng được, Bao Đạo Ất cũng thế, Lâu Mẫn Trung cũng thế, mà Phương Lập thì cũng xong. Những người này không chỉ có võ công cao cường mà còn có hộ vệ trùng trùng bên người. Trong giang hồ, giết trung lương là điều dễ dàng. Có thế đối phương là quan thì lại khó như lên trời, đối phương căn bản sẽ không coi bọn họ là đối thủ thực sự của mình. Không ai ngờ được, với thân phận của Lưu Đại Bưu, ngày hôm nay lại đứng ở này chờ bọn họ chạy đến để giết chính mình.
Trước khi khởi sự, Bá Đao trang chính là võ lâm Đệ nhất trang vùng Thiên Nam, trong trang có mấy trăm người đều luyện đao, phạm vi ảnh hưởng rộng lớn, đội quân có thể lên đến mấy nghìn người, tính chất trong võ lâm của bọn họ cũng bắt đầu thay đổi, thỉnh thoảng cũng có những người trên giang hồ đến tìm trang chủ để luận bàn cũng không sao, nếu như ngươi và Lưu Đại Bưu có thù oán, mấy ngàn người của người ta sẽ giết ngươi vậy thì còn gọi gì là võ lâm nữa? Thiếu nữ lúc đó còn chưa lớn, cũng chưa bao giờ vào giang hồ, khi Lưu Đại Bưu qua đời, cô tiếp nhận Sơn trang, chuẩn bị tạo phản đã làm xong một nửa. Chỉ có điều mọi người không ngờ đến chính là dù cô chưa gia nhập giang hồ song với những quy của nó thì lại vô cùng hiểu biết.
Đến lúc này Ninh Nghị mới hiểu được dụng ý của cô gái này, hắn cũng không đến mức nông cạn, người thực sự như vậy thực ra có chuyện gì mà không làm được. Từ trong khoảng thời gian vừa qua lui tới có thể hiểu được tính tính của thiếu nữ này, chỉ là mình bị cuốn vào trong đó, hơi có chút bị chịu tai bay vạ gió. Hôm nay, ở Tứ quý trai hắn đã đi một vòng qua Qủy môn quan, trên đầu quấn đầy băng vải, người còn dính máu nhưng lúc này hắn cũng đành phải rút đao.