Lần đầu tiên nhìn thấy Lưu Tây Qua là một mùa hè khi cô là thiếu nữ mười một tuổi, sau đó hai người tuy được gọi là thế giao nhưng thực ra cũng thân thiết cho lắm, điều không ai biết là, ngay lúc bắt đầu gặp lần đầu tiên, gã đã giật mình với thiếu nữ này.
Khó có thể hiểu hết thảy điều này bởi bì thiếu nữ mặc trang phục trắng đơn sơ đôi mắt trong sáng hàm răng trắng bóng đang chuyên chú kéo đao lớn múa dưới tàng cây khi đó lại là Bá Đao trang, một trong những môn phái giang hồ lớn mạnh nhất của Lục Lâm Tây Nam, mà phụ thân gã Lâu Mẫn Trung lại là đại nho nổi danh vùng Xuyên Thục, hai người nhìn như không thể cùng xuất hiện, chẳng qua Bá Đao Lưu Đại Bưu với chấp chưởng Ma Ni giáo Phương Lạp có giao tình rất sâu đậm, mà Lâu Mẫn Trung lúc đó lại là một trong những người có địa vị cao trong Ma Ni giáo, dân phong nhanh nhẹn dũng mãnh một vùng Tây Nam, phụ thân hành tẩu khắp nơi, nhìn bề ngoài giống như Đại nho, trên thực tế là hào hiệp võ nghệ không tầm thường, hai nhà từ trước đến nay đã có giao tình.
Ma ni giáo, Lục lâm, tạo phản...những việc này bây giờ đối với Lâu Tĩnh Chi vừa mới trưởng thành không có quá nhiều quan hệ, gia đình có tiếng là học hành cao, lúc mười sáu tuổi thi văn của gã đã xuất chúng, dưới sự phụ thân của cha, có thể nói là tài hoa, phong lưu, phong độ, thậm chí ngay cả chuyện tạo phản gã cũng biết, nhưng vẫn không coi trọng bao nhiêu, bởi vì sự việc dù có nặng đến đâu, gã cũng tự tin rằng trong tương lai có thể ứng phó được.
Lúc này hấp dẫn gã chủ yếu là có ba chuyện: cô nương, cô nương cùng với cô nương mà anh ta cho rằng có tố chất, muốn có được bất cứ cô nương nào dễ như trở bản tay, con gái thanh lâu đều si mê gã, tiểu thư khuê các cũng ái mộ gã, mặc dù là hiệp nữ giang hồ cũng có chút ngưỡng mộ đối với gã. Chúng ta không thể trách móc anh ta cái gì cả, anh ta cũng chỉ là người mới trưởng thành, có chút cảm giác hưởng thụ cũng là chuyện thường tình.
Người khôi ngô anh tuấn, có tài năng, lời nói của gã được đối phương cẩn thận lắng nghe, một chút hài hước đối phương liền hé miệng cười duyên. Lần đầu nhìn thấy thiếu nữ này, trong suy nghĩ của gã, đại để trong tình hình đó cũng không biết nên thể hiện như thế nào, chỉ thấy trong lòng có thiện cảm, lại biết trước đây mọi người là thế giao, bèn bước tới bắt chuyện:
- Xin chào, cô là Tây Qua muội tử, ta là Tĩnh Chi ca ca của muội.
Đối phương nhìn thấy gã, cảm thấy gã là khách, không múa đao nữa mà thu về.
Không lâu sau, gã biết thiếu nữ này vô cùng khó chịu với mình, rất nhiều năm sau gã đều nghĩ, có phải là lời chào đầu tiên đã phá vỡ tất cả hay không, thiếu nữ có nhất thiết ghi hận đến vậy không, có đôi khi gã lại nghĩ, phụ thân cô ấy tùy tiện đặt cho cô một cái tên là Tây Qua như vậy, những năm gần đây, người không cẩn thận gọi như vậy khẳng định rất nhiều, vì sao cô ấy chỉ ghi hận một mình mình, hơn phân nửa là....cô ấy yêu thầm mình mà không nói.
Lúc xác định rằng mình đã thích cô gái này rất nhiều, Lâu Tĩnh Chi thường sẽ nghĩ như vậy.
Sự xuất hiện của hai người đương nhiên không chỉ dừng lại ở câu chào hỏi như vậy. Sau đó gã từng nhiều lần chủ động nói chuyện hoặc lấy lòng, nhưng thái độ của đối phương cũng chỉ vẻn vẹn lịch sự đối đãi với “Thế huynh” như thế, hầu hết thời gian chủ yếu là gã nói chuyện, hầu hết trường hợp đều có thể trò chuyện vui vẻ, thử nghĩ một người ở trong một trường hợp mở miệng, đối phương tỉ mỉ lắng nghe, hoặc là phụ họa, hoặc bật cười, mà với nữ tử này thì, bất kể nói cái gì, đối phương đều lễ phép ứng đối, lâu dần, gã rốt cuộc cũng thấy xấu hổ.