Ánh sáo thưa thớt, còn chưa đến giờ tý, thành Hàng Châu đã dần trở lên yên tĩnh.
Vì đám phản loạn mà Tề Nguyên Khang mang đến từng đợt hỗn loạn vào lúc này còn chưa đi hết, nhưng bị mọi người bao vây khiến cho vây cánh cũng chạy tứ tán, dựa vào nơi hiểm yếu để phản kháng lại đã làm cho động tĩnh bị bọn họ làm nổi lên đã được áp chế trong phạm vi nhỏ nhất. Ánh đèn trong thành leo lét ẩm đạm, thỉnh thoảng có những toán binh lính đi trên đường phố, cũng còn một số người đang vội vàng quay về nhà. Tuy chuyện có hơi lớn, nhưng lúc này trong thành còn chưa đặt giới nghiêm, có những chỗ, binh lính sẽ đi kiểm tra nhưng không một ai dám ra cửa.
Trên Tứ quý trai, bữa tiệc đã tàn, người chưởng quầy đang chỉ huy mấy gã sai vặt sửa sang lại, dọn dẹp lại. Tối nay, mọi người nói chuyện say sưa có lẽ không phải là do Chu Viêm Lâm tổ chức hội thơ này mà là đại chiến sau đó giữa Ninh Nghị, Lưu Tiến và Lệ Thiên Hữu. Lúc cô gái kia ôm chiếc hòm lên lầu, Lệ Thiên Hữu vẫy tay cho đám binh lính rút đi, cảnh này mang đến cho mọi người nhiều sự nghi hoặc, nhưng sau đó cô gái cũng ôm hòm rời đi, hội thơ trên lầu cũng dừng lại ở đây.
Sau đó là vị đại phu bắt đầu chữa trị cho Lưu Tiến, đồng thời cũng băng bó cho Ninh Nghị. Mấy người của Bá Đao Doanh đến thu dọn tàn dư của cuộc chiến, mọi người chắp tay cáo từ với Chu Viêm Lâm. Trong thành Hàng Châu, Bá Đao Doanh không quen biết nhiều người, mọi người và nhóm người đi vào này có chút xa lạ, Bá Đao Doanh cũng có làm ăn, kinh doanh gỗ nhưng cũng không có nhiều bạn bè. Nếu muốn phỏng đoán, đơn giản là Bá Đao Doanh đến đây, Lệ Thiên Hữu trở thành người câm, biết có dây dưa thêm nữa cũng chỉ vô ích, đành phải rút hết đi.
Nếu như có quan hệ sâu hơn ở trong quân hệ Phương Lạp, địa vị cũng cao hơn một chút, sẽ nghĩ được đến những chuyện khác. Ví dụ như cô gái đột ngột đến đây rốt cuộc là ai? Ví như trước khi xuống lầu Chu Viêm Lâm đã từng có một suy nghĩ, cô gái đột ngột đến này, rất có thể là Lưu Đại Bân trong truyền thuyết, nhưng về điểm này, thực ra trong lòng y không xác định lắm. Mà Văn Nhân Bất Nhị đứng bên quan sát cũng từng nghĩ đến khả năng này. Rồi sau đó một khoảng thời gian không lâu, y lại nhận được rất nhiều tin tức từ trong thành truyền đến.
Nếu như lúc nếu như tin tức phản loạn tới hoặc lớn như sấm, hoặc như mưa nhỏ, còn chưa rõ Tham tri chính sự Tề Nguyên Khang là có đúng làm phản thật hay không, lần này cấp trên trước tiên đã định đối phó với kế hoạch của y, mà Tề Nguyên Khang sau đó lại bị ép làm phản kháng, nhưng rồi sau đó đã định tất cả chính là thuộc về Bá Đao Doanh của Lưu Đại Bưu, lúc này quân đội ở lại trong thành Hàng Châu, tuy rằng Bá Đao Doanh chỉ có tám trăm người, nhưng lại là một trong những lực lượng trung kiên của Phương Lạp, chỉ là Bá Đao Doanh luôn luôn cúi đầu, không thuộc một phần tử trung tâm, cũng rất khó đánh giá lực lượng của đội quân này. Nhưng muốn gặp, ngay từ đầu kế hoạch đối phó của Tề Nguyên Khang đã bị Bá Đao Doanh phản đối, nhưng đến cuối cùng, Lưu Đai Bưu bất đắc dĩ lại đồng ý, đầu tiên nàng phái người mang một bài thơ đưa tới chỗ Tề Nguyên Khang. Bài thơ này, sau đó lại chính là bài mà cô gái đã viết ở trên lầu, tên bài thơ vừa khớp, chính là: Tiếu ngạo giang hồ.