Xe ngựa đến rồi, ngọn đèn dầu đung đưa, tiếng ồn ào từ ngoài đường vọng vào, chợt có ánh lửa thoảng qua, có người đánh “ù ù” làm cho tốc độ của xe ngựa chậm lại.
Lúc tỉnh lại, Lâu Thư Uyển còn ở trên xe, ngồi bên cạnh là huynh trưởng Lâu Thư Vọng. Thấy cô tỉnh lại, Lâu Thư Vọng muốn nắm lấy tay cô nhưng theo bản năng cô né đi, cái nắm hụt vào khoảng không:
- Không sao chứ?
Đột nhiên tỉnh lại, trí nhớ chỉ còn lại một khắc lúc ngất xỉu, cô ngồi xuống, nhưng sau đó cũng kịp phản ứng cố vén cửa nhìn ra ngoài, một đội lính chạy đến, chỗ này cách Tứ quý trai rất xa, không biết ở đó bây giờ thế nào rồi nữa.
- Ca, sao huynh có thể như vậy được...
- Ta biết muội đang nghĩ gì, nhưng Ninh Lập Hằng đã kết oán sống chết với nhà ta, ân oán này không hóa giải được, thứ hai hắn đã rơi vào đại họa... Hãy quên hắn đi, muội không nên kết bạn với hắn nữa.
- Hắn...
Lâu Thư Uyển buông rèm cửa xe xuống, suy nghĩ một lát cô lại nói:
- Hắn... Nhưng chỉ là chút chuyện nhỏ, là hiểu lầm giữa Nhị ca và hắn! Có gì mà không hóa giải được.
Lâu Thư Vọng nhìn muội muội ở bên cạnh, mặc dù thản nhiên nhưng vẫn nặng giọng:
- Nhị ca muội muốn giết hắn đấy.
- Cái, cái gì...
Lâu Thư Vọng nghiêng đầu:
- Muội cho rằng người trong nhà không biết Ninh Lập Hằng còn ở Hàng Châu sao? Nhị ca muội đã nhìn thấy hắn một lần, gần đây đệ ấy đột nhiên hăng hái, kết giao khắp nơi, chính là muốn thông qua các mối quan hệ tìm Ninh Lập Hằng và giết hắn. Hôm trước, Lâu Tĩnh Chi cũng là một trong số những người mà đệ ấy kết giao, chính là ta giới thiệu cho bọn họ biết nhau... Nhưng chuyện đêm nay, Nhị ca của muội không thể tự động thủ được.
- Nhị ca sao có thể như vậy được, huynh ấy và Ninh Lập Hằng chẳng qua là chỉ có chút hiềm khích, nói cho cùng... Nhiều lắm cũng chỉ là huynh ấy thấy Đàn Nhi muội tử rất xinh đẹp, có chút thiện cảm, cứ có thiện cảm thì phải giết chồng người ra sao? Đại ca... huynh đừng ủng hộ huynh ấy...
Lâu Thư Uyển nói xong, có hơi không thể tin được, nhưng Lâu Thư Vọng lại thản nhiên nói:
- Nhị ca muội muốn giết ai, ta không nhúng tay vào. Nhưng đệ ấy là con trai của Lâu gia, phải phấn chấn, ta rất vui. Ta sớm đã biết chỗ Ninh Nghị ở, nhưng Nhị ca muội muốn tìm hắn, còn có tìm được hay không ta không quan tâm, Ninh Nghị trốn được lâu, thủ đoạn lợi hại, Nhị ca của muội càng gặp phải khó khăn hơn, cũng có thể càng sớm trưởng thành hơn một chút. Ta sớm cũng đã biết chuyện của muội qua lại với hắn...
Ánh mắt của anh ta nhìn Lâu Thư Uyển một hồi lâu:
- Ninh Lập Hằng... có chút bất đồng với những người đàn ông trước kia mà muội qua lại, muội không chơi nổi đâu, khống chế không nổi đâu, có chuyện hôm nay, muội hãy quên hắn đi.
- Ca.. đại ca... ý huynh là muội có tính lẳng lơ...
Về phương diện này Lâu Thư Uyển rất mẫn cảm, nói xong câu này cô cắn răng một cái, giơ tay lên:
Đàn ông các huynh, Nhị ca, nói cái gì mà nam tử hán đại trượng phu, nói cái gì mà “Tể tướng đỗ lý năng xanh thuyền” (Bụng Tể tướng có thể chống đỡ được thuyền - ý nói làm người tể tướng phải có lòng dạ rộng lượng, phải biết tha thứ đối với những sự việc và con người khó tha thứ), đâu có thể vì chuyện này muốn giết người là giết người! Giết người! Giết người cướp vợ, đây là việc xấu! Nhưng một chuyện nhỏ cũng có thể mất nước, Nhị ca sao có thể nhớ lâu như vậy... Nam tử hán đại trượng phu...
Cô còn chưa dứt lời, Lâu Thư Vọng đã giơ tay vỗ mạnh xuống ghế:
- Muội đúng là dâm loàn!
Mấy hôm nay anh ta đã mệt lắm rồi lại bị muội chọc giận, tuy nhiên cơn phẫn nộ đến đây là chấm dứt, ánh mắt vị đại công tử Lâu gia này lập tức trở lại bình thường, thở dài một hơi.
- Nhưng muội là muội muội của ta, ta biết tính khí của muội không giống như loại phụ nữ dâm loàn. Lúc trước gả muội cho Tống Tri Khiêm, trong nhà đã có chút bức bách muội rồi. Huynh biết trong lòng muội không muốn, Tống Tri Khiêm không quản được muội, đó là chuyện của y, huynh chỉ mong muội sống tốt, nhưng sao muội lại như vậy được? Thật sự có tốt hay không? Thư sinh trước đó qua lại với muội, lúc ấy muội thành tâm thành ý với hắn, nhưng sau đó lại chán ghét...
- Con người ta phải biết thế nào là đủ, muội muốn người đàn ông như thế nào, trong lòng ta hiểu, mà khi đó toàn bộ Tô Châu Hàng Châu nếu có người đàn ông như thế, chẳng lẽ ra lại không tìm giúp muội sao? Nhưng tìm không được loại đàn ông trong lòng muội muốn. Một số con cháu danh môn có chút tài hoa văn chương hơn người, phong lưu nho nhã muốn tương hợp với muội đấy, tính tình lại nho nhã... Thư Uyển, nhưng muội cũng không phải là tài nữ gì, Lâu gia chúng ta có xứng với hạng người như vậy sao?