Người nhà đến gọi, trong nhà có một số việc, hôm nay phải rời đi trước, mong rằng Chu Công bao dung mà thứ lỗi cho...
- Tối nay, e rằng sẽ không được yên ổn...
- Nhà ở bên đầu bên kia, Chu Công không cần tiễn nữa...
- Thứ lỗi, thứ lỗi...
- Rộng lượng, rộng lượng...
Ánh lửa cao ngút trời, điều động quân đội, bỗng nhiên cảnh hỗn loạn ở Hàng Châu không lâu, tình hình trong Tứ quý trai ban đầu ngạc nhiên rồi dần bừng tỉnh lại trong hoảng loạn, phương hướng của sự việc có phần nghiêng đi.
Tham tri chính sự Tề Nguyên Khang làm phản, đây là tin tức nhận được sau khi chuyện phát sinh không lâu. Nội tình trong đó rốt cuộc thế nào cũng không cần phải nói, trong thành có đại hỏa, điều động một đội quân có quy mô như vậy, đại khái đã nói lên chuyện đã đến mức không thể xoay chuyển được. Lúc này tham gia bữa tiệc Chu Viên Lâm đại đa số đều là nhân vật có thân phận, hoặc ít nhiều cũng có quan hệ với kẻ có thế lực. Phát sinh ra chuyện lớn như vậy, trong lúc này rất nhiều thứ bọn họ đã được chuẩn bị rồi.
Lúc này phải có sự đối phó đầu tiên, một nửa số người cũng bắt đầu lần lượt đến cáo từ Chu Viên Lâm. Trên đường phố bên ngoài, trong thành phố, không khí trở lên tiêu điều, xơ xác, cửa của các hộ dân đóng lại, quân đội ngoài việc chạy trên phố còn đẩy người dân về nhà, tuy cảnh hỗn loạn mới bắt đầu liên lụy ở mấy con phố phía Đông nhưng cung không ai biết trong thành bao lâu mới bắt đầu giới nghiêm.
Xung quanh Tứ quý trai trong thành hôm nay đều là một trong những khu vực náo nhiệt nhất, ngoại trừ một quán trà, cũng có hai kỹ viện gần đó mở cửa. Có người biết được cảnh hỗn loạn liền chạy về ngay, cũng có người khá bình tĩnh cảm thấy bản thân không có chuyện gì, ở lại nghe ngóng động tĩnh. Chỉ là những cửa hàng này hầu hết đã đóng cửa, không hề tiếp đón khách hàng mới. Cũng bởi vậy, lúc Tứ quý trai lần lượt giải tán, xe ngựa lục tục ra về, nhưng cũng không đại biểu là buổi tụ hội sẽ giải tán như vậy, hơn mời người ở lại vẫn duy trì sự phát triển của hội như cũ, ở lại giữa đại sảnh.
Trong chuyện này có một nguyên nhân lớn, có lẽ bởi vì con trai của Lâu Mẫn Trung là Lâu Tĩnh Chi còn ở đó chưa đi. Quan hệ của Chu Nguyên Lâm và Tề Nguyên Khang thân thiết cỡ nào, dù sự tình cuối cùng có biến thành thế nào đi nữa thì cuộc tụ hội này cũng là do y khởi xướng, đương nhiên là y muốn tiếp tục duy trì rồi.
Người ít rồi. Bên ngoài lại hỗn loạn như vậy, bọn sai vặt trong tửu lâu tắt rất nhiều đèn đi. Người ở lại đa số đều tụ tập trên tầng hai hoặc trên sân thượng của tầng ba, lấy Chu Viên Lâm, Lâu Tĩnh làm trung tâm, nhìn chiến sự thay đổi từ xa, chỉ nói chuyện phiếm, có người làm thành thơ:
- Tây Hồ thủy nhiễu giang nam sự, cô thành dạ bán bất phân minh... Thời buổi rối loạn quá...
Rất có cảm giác chỉ điểm giang sơn, hoa khôi được mời đến tham dự văn hội lúc này cũng chưa đi, chỉ có điều không dám hát nữa. Bị người khác gọi lên nói chuyện, bình luận thi từ cho không khí sinh động, những cô gái này cũng không phải bình hoa, không lâu sau mọi người đã bày ra cái bàn, xem như lấy thời cuộc làm món nhậu rồi.