Vào đêm, ánh đèn như gần như xa, nước sông lóng loánh, kéo dài trong thành thị, nơi có ánh đèn, sóng nước trong suốt cũng gợn sáng lên, giữ cho đường phố có chút ánh sáng, còn ánh nước thì trầm mặc trong bóng tối, chỉ là ngẫu nhiên có ánh đèn ở trên thuyền lóe lên, chậm rãi đi qua trong tầm nhìn.
Trong ngoài Tứ Quý Trai đèn đuốc sáng trưng, mái hiên ba tầng cong như móc câu làm cho hình ảnh đường phố này càng thêm rực rỡ, trên đường phố gần đó, người đi đường đi ngang qua không kìm nén được đều ngước nhìn sang bên này vài lần, chỉ chỉ trỏ trỏ, còn trong lầu là bầu không khí ăn uống linh đình náo nhiệt. Hôm nay trong Tứ Quý Trai có văn hội, cũng có biểu diễn, lúc này yến ẩm trong lâu chưa xong, có vài danh kỹ có tên tuổi tại thanh lâu trong thành được mời tới cũng đã bắt đầu lên đài biểu diễn từ khúc.
Lúc thành Hàng Châu bị phá, tuy rằng bởi vì Phương Lạp đã quyết định dùng nơi đây là căn cơ lập quốc, thuộc hạ của ông ta đã có chút bớt phóng túng, nhưng trong hỗn loạn lúc ban đầu khi gặp phải nữ tử trong thành, cũng khó có thể nhất nhất theo quy củ được. Ban đầu hành nghiệp phong trần rất hưng thịnh nhưng rồi cũng bị đả kích nặng nề, binh lính vào thành bắt nam giới, đủ loại giết chóc, có nhu cầu đối với nữ nhân, tóm lại cũng là một chuyện.
Trong khoảng thời gian ban đầu đó phụ nữ hoặc là sau khi bị chà đạp thì tự sát, hoặc là trong lúc bị làm nhục thì bị giết nhiều không kể xiết, không ít nữ nhân thân ở trong thanh lâu nhưng cũng có khí tiết, bị làm nhục mà tuẫn thân, nhưng nói tóm lại, thân ở trong hoàn cảnh này, tại phương diện này có năng lực chịu đựng được mọi đả kích cũng không ít. Trải qua tình cảnh hỗn loạn nhất rồi, có người tránh khỏi đại loạn, có người tìm được chỗ dựa vững chắc, có người tiếp tục lợi dụng bản lĩnh mạnh vì gạo bạo vì tiền mà nổi lên, tóm lại mà nói, cơm thì luôn phải ăn, người thì dù sao cũng phải tìm được đường ra.
Lúc này một nhóm danh kỹ hoa khôi trong thành Hàng Châu đã thay đổi so với mấy tháng trước, cảm giác đã có chút bất đồng, mất đi tài nghệ và sự linh hoạt trước đây, chỉ còn lại là kính sợ và gượng ép. Nhưng người nếu đã miệt mài đến cùng, có thể bắt đầu thay đổi, kỹ thuật của bản thân cũng không kém, có một phong vị rất khác. Lúc biểu diễn, bầu không khí trong phòng cũng đã trở nên sôi nổi, có một vài người làm thơ, đưa ra cùng phân tích thưởng thức.
Buổi tụ hội hôm nay tuy rằng cũng có bầu không khí văn hội, nhưng nói tóm lại, ý nghĩa không giống với văn hội bình thường. Chu Viêm Lâm là quan viên trong triều đình Phương Lạp, giao thiệp qua lại không chỉ có mỗi văn nhân, mà cũng có một bộ phận quân nhân cũng tham dự trong đó. Trong buổi tụ hội, không có quy củ gì quá mức ép buộc, có thể do chủ nhà hoặc là người muốn làm náo động ra sức khơi lên hứng thú sáng tác thi từ, mà bởi lúc này trong hệ thống Phương Lạp đông đảo, ngay khi bắt đầu yến hội, liền có người cầm chén rượu đi đi lại lại mọi nơi chào hỏi trò chuyện với nhau, lúc này đang là lúc rất sôi nổi.
Nhiều người, náo nhiệt, tại lầu hai của yến hội, lúc này cũng đang có một chút tình huống phát sinh. Thư sinh cầm chén rượu phất phất tay với người ta, xoay người đi về phía trước, bất ngờ đụng phải một người đàn ông đi qua bên cạnh.
- Cẩn thận.
- Ai...
Phịch, roạt roạt....
Tình huống phát sinh cũng không lớn, thư sinh cũng không đụng phải cái bàn, chỉ là không nghĩ đĩa tương ngay bên cạnh lật úp lên y phục mình, hắn chỉ loạng choạng một cái rồi đứng vững lại, nhưng tương rơi vào áo đã để lại vết bẩn, lau một lúc cũng không sạch. Thư sinh có chút khổ não buông tay xuống, người bên cạnh ân cần hỏi han vài cân, sau đó liền có người của Tứ Quý Trai đến kiểm tra, sau đó dưới sự phân phó của chưởng quỹ an bài phòng và y phục cho hắn thay.