Nắng chiều rực rỡ sáng lạn, cảnh phố phường vẫn long lanh.
Khi xe ngựa cùng đội ngũ hộ vệ băng qua đường phố Hàng Châu, ánh nắng từ bầu trời phía tây chiếu xuống, bên đường người đi đường tốp năm tốp ba vội vội vàng vàng đi qua, người giang hồ mang đao kiếm, hành giả du y cầm cờ phướn, nông phu gánh đôi gánh cúi đầu mà đi, thỉnh thoảng ngừng ở chỗ rẽ, chờ những xe ngựa đang băng qua..
Cây liễu ven sông đong đưa, lắc lư trong gió, cây ngô đồng bồng bềnh đong đưa cuốn qua mái hiên nhà bên đường, người chèo đò căng chiếc ô bồng lên, khiến cho chiếc thuyền nhỏ nhanh chóng lao về phía trước.
Ninh Nghị nhìn chiếc ô bồng kia một lát, chiếc thuyền nhỏ chạy song song cùng xe ngựa trên bờ một hồi lâu, chiếc xe quẹo vào cây cầu đá, chiếc thuyền chạy qua cây cầu, phía trước đường thủy có một ngã rẽ nên xe và thuyền đã rẽ mỗi người một ngã.
Đường thủy ở trong thành Hàng Châu phân bố ngang dọc, từ đường Tế Liễu đến Tứ Quý Trai trong khu vực nội thành, trên đường đi đều khá náo nhiệt, tất cả tường viện lớn nhỏ, mái hiên cao thấp, các cửa hiệu bây giờ đã mở ra nhiều, dòng người qua lại, quy mô cũng có chút sầm uất, đương nhiên đập vào mắt vẫn là đủ loại binh lính, từ lúc thành Hàng Châu bị hãm, các nghĩa quân từ bốn phương tám hướng đều tập trung ở tòa thành lớn này, từng tốp từng tốp lớn, cũng có tốp năm tốp ba, có người là lính mới có người là lính cũ, như sóng lớn cuốn lấy dòng nhỏ, hợp lại như biển.
Đi qua con đường ngắn, lại có thể nhìn thấy bốn năm tốp binh sĩ hoặc đi lại hoặc ngồi, xuất hiện trong tầm mắt, sau đó lại bị xe ngựa bỏ lại đằng xa. Những người này trang phục khác nhau, binh đao không chỉnh tề, sự rèn luyện không thể coi là tốt được, có người nhìn xe ngựa, ở ven đường,... Cũng có người ôm đao đi chầm chậm ở phía trước, xe ngựa lại dừng một chỗ. Những binh lính này, đã nổi tiếng khắp nơi nghĩa quân là có quy củ.
Đây là người của Phủng Nguyệt Quân, tướng quân là Ngô Trị, nghe nói dưới trướng có gần hai nghìn người, thanh thế rất lớn.
Khi xe ngựa dừng lại, Lâu Thư Uyển liền chỉ chỉ, bình luận binh lính của ai dọc đường đi. Trên đường đã bình luận năm sáu tốp. Nàng hôm nay cũng tham gia thi thơ, trên đường đi nàng giả trang thành một nam trang mặc áo trắng, vô cùng tuấn nhã hào phóng, trên tay phe phẩy chiếc quạt. Những cái này với Ninh Nghị nói, cũng có phần khí tức phong thái giang hồ..
Nữ nhân ngày nay có thể có năng lực này cũng ít thấy, cho dù có có thể quản công việc trong nhà gọn gàng ngăn nắp, vận mệnh cũng thường có sự giới hạn nho nhỏ, mà Lâu Thư Uyển lại khiến cho người ta cảm giác là người chí khí lớn, mà thời buổi này, mặc dù nữ nhâncó thể làm việc lớn, thường thường cần phải tâm cơ và nổ lực hơn người nhiều, nhưng nàng lúc này, ngược lại hễ là biếtcái gì, đều nói với Ninh Nghị không chút gì ngăn cách, không biết thì không nói, càng khiến nàng bên trở nên mạnh mẽ. Dù Ninh Nghị cũng thường xuyên qua lại với nàng cũng không tránh khỏi có phần thiện cảm.
Lâu cô nương cũng thật là hiểu biếtđối với mấy cái này.
Cục diện của Hàng Châu bây giờ, không tìm hiểu cũng không được.
Lâu Thư Uyển cười lên, đôi môi cong lên tạo thành hình trăng lưỡi liềm. Qua lại cùng với Ninh Nghị, nàng không hề che giấu sự khác biệt của mình với phần lớn phụ nữ, cũng không che giấu sự mạnh mẽ của mình đối với những người khác. Thời nay phần lớn nam nhân có lẽ hy vọng nữ nhân của mình dịu dàng yểu điệu, nhưng đó là nói đến những nữ nhân trong nhà. Quan hệ nàng với Ninh Nghị không phải như vậy. Nàng biểu hiện như thế mới có thể gây sự chú ý của đối phương.