Mưa thu rả rích, sáng nay muốn đi tham gia hội thơ, Hàng Châu liền mưa.
Lúc đi qua những hạt mưa kéo dài trên mái hiên, Ninh Nghị nghe thấy bức tường bên kia vọng lại tiếng sột soạt, hắn biết đó là tiếng con gái Lưu Đại Bưu luyện đao. Mỗi ngày, chỉ có chuyện này mới là chuyện đáng để cô gái đó bất chấp mưa gió.
Chào hỏi người thủ vệ, xuyên qua cửa lớn ở bên cạnh, Ninh Nghị cũng nhìn thấy cảnh luyện đao. Trong mưa to, cả võ trường lớn như vậy chỉ có một mình thiếu nữ. Nàng đầu đội mũ rộng vành, tay vung thanh đao lớn, chạy trên sân, tư thế biến ảo giống như là điệu múa duyên dáng mà gay cấn. Nước mưa rơi xuống đã làm ướt sũng quần áo trên người nàng, gần như mỗi lần nàng xoay tròn, đều vảy ra một trận bão nước như nổ ra trên không trung.
Từ nhỏ nàng đã luyện công, không đến nỗi bị ướt mưa đến sinh bệnh, chỉ là mỗi lần nhìn thấy người thiếu nữ này luyện đao, lại khiến cho trong lòng Ninh Nghị dâng lên một cảm xúc khó tả. Lúc cây cự đao kia vung lên, thế đao tung hoành bá liệt, cây cọc gỗ và những cây nhỏ bên cạnh đấu trường diễn võ bị chạm vào đều gãy, có lúc trên mặt đất còn vung lên những mảnh đá vụn. Chỉ là đa số thời gian nhìn giống như là thanh đại đao kia dẫn thiếu nữ đi về phía trước, có lúc thân kia bay ra ngoài, cũng có lúc nhìn nàng loạng chà loạng choạng, bước chân mơ hồ, giống như sắp ngã xuống hoặc là sắp bị thanh cự đao kia làm cho bay lên, khiến người ta không khỏi hoài nghi nàng rốt cuộc làm thế nào mà vung được thanh đao kia lên, làm thế nào để khống chế thế đao, hay là cả người nàng đều bị quán tính của thanh đao kéo vòng vòng.
Nhưng, tuy rằng từ đầu đến đuôi xem ra đều giống như một người thiếu nữ mục đồng đang khóc thút thít liều mạng kéo con bò bị điên đang chạy loạn, nhưng từ đầu chí cuối, nàng đều không để cho đao thật sự ra khỏi tầm khống chế. Còn về uy lực thật sự của thanh đao này, có lẽ chỉ vô số những vong hồn chết dưới thanh đao mới có thể đưa ra phán đoán công bằng. Còn trong chiến đấu lúc thái bình, hắn cũng từng nhìn thấy, lúc thiếu nữ lôi thanh đao, lao đến như một viên đạn, khí thế và uy lực thật sự khiến những người ở đó tan tác, ước chừng không có mấy người có thể thật sự ngăn cản được một đập chết người dưới quán tính của thanh đao.
Dưới đấu trường, những người đang xem cảnh tượng này ngoài một nha đầu xấu xí bên cạnh Lưu Đại Bưu ra, chỉ có Lưu Thiên Nam – chủ quản trong phủ. Ninh Nghị trao đổi vào chuyện hôm nay với Lưu Thiên Nam, y cười hỏi:
- Lưu công tử cảm thấy đao pháp Trang chủ thế nào?
- Dùng lực quá mạnh, hư chiêu quá nhiều, ngươi xem bước chân của Đại Bưu mơ hồ, loạng choạng, ta cảm thấy… Á, nàng ấy muốn làm gì?
Phía xa xa, thiếu nữ múa đao hình như nhìn về phía bên này một cái, sau đó, thế đao đột nhiên hạ xuống về phía sau người, kéo thanh cự đao, xông đến.
Trong màn mưa, những đám nước văng khắp nơi trên mặt đất, giống như mỗi bước chân đều bước ra một đóa sen trong mưa, cũng không biết thân hình kiều diễm kia làm sao phát ra năng lượng khổng lồ như vậy. Khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng được kéo gần, thiếu nữ và thanh cự đao hợp lại vào nhau, cự đao, thân người, cự đao, thân người quay vòng vòng trước mắt Ninh Nghị, liên tục luân phiên bốn năm lần, cả người liền triển khai ầm vang trước mặt Ninh Nghị.