Sau khi Lệ nguyên soái Lệ Thiên Hữu Lệ trở về, phía Hàng Châu, chỉ e là phải có một trận náo động nho nhỏ.
Nhấp một ngụm nhỏ trong chén trà xanh, Lâu Thư Uyển cười tao nhã, lúc đặt chén trà xuống, chiếc lắc tay bằng sứ trên cổ tay khẽ chạm, phát ra tiếng “tinh tinh” trong trẻo.
- Lập Hằng ở thư viện dạy học, có thể đạm bạc một chút, nhưng ta cũng nghe nói, Thư viện Văn Liệt này sở dĩ có thể duy trì, phía trên còn có người chống đỡ sau lưng. Nhưng mà lần này có thể lan truyền rộng rãi hơn, nghe nói… Lập Hằng lúc trước ở trong thư viện đã từng nói đến chuyện liên quan đến Tiền Lão. Bây giờ thời cuộc nhạy cảm, có thể bị người khác nhắc lại chuyện xưa, Lập Hằng phải cẩn thận một chút… Nhưng cũng không sao. Bây giờ ở Hàng Châu Lâu gia có thể nói là cũng có chút tiếng nói, mặc dù… Mọi chuyện có thể là Lập Hằng có chút xem thường, nhưng nếu như có chuyện, Lập Hằng hoặc là có thể thông báo mấy câu, phía tiểu muội có thể giúp đỡ được, hy vọng Lập Hằng không cảm thấy khúc mắc…
Từ lần gặp lại ở tiệc Bách Quan, đây là lần tới thăm thứ năm của Lâu Thư Uyển. Mặc dù nói lúc trước bên ngoài không được yên ổn lắm, nhưng nếu thật sự muốn làm cho người khác có cảm tình, loại nữ tử như Lâu Thư Uyển cũng không phải là loại người khiến người ta ghét bỏ. Cử chỉ hào phóng khéo léo, lui tới có chừng mực. Đến nhà lần đầu tiên, trong thời gian một chén trà là chủ động rời đi. Lần thứ hai đến, cũng có vẻ vội vàng. Dựa theo cách nói của nàng, Lâu gia ở bên này cũng có chút sản nghiệp, nên đến đây xem một chút. Hàng Châu sau chiến tranh, nàng thật ra cũng mất đi rất nhiều người quen, bây giờ nếu gặp lại, thì sau này cũng phải đi lại nhiều.
Cứ như vậy, lần thứ ba đến nhà, đã có vẻ tự nhiên hơn rất nhiều. Lâu Thư Uyển cũng không phải là người ki bo, trực tiếp tặng mọi người những đồ dùng hàng ngày mà mọi người dùng cùng với mấy tranh cuốn và sách cổ thời Trần, mấy thứ này ngày xưa ở Hàng Châu đại để đều là những món đồ quý hiếm được cất giấu.
- Bây giờ cũng chẳng đáng tiền nữa, đánh trận hai tháng, những thứ cần đốt cũng đốt rồi, những thứ cần ném cũng ném rồi, giữ lại chỉ khiến cho kẻ khác muốn giết. Mấy đồ này có đắt hơn nữa cũng chẳng đáng giá bằng một bát cơm. Lư Gia nhân cơ hội thu được không ít những thứ như vậy. Nói thật, vốn dĩ là muốn đem ra tặng người khác…
Lúc đó Lâu Thư Uyển vừa nói vừa cười rộ lên, ẩn chứa vài phần cô đơn.
- Nhưng, trong nghĩa quân cho dù có mấy người biết chữ, cũng không thích mấy thứ này lắm. Ngươi tặng hắn mười hòm này, thà rằng tặng một hòm vàng còn có lợi hơn. Bọn họ cũng biết rất đáng tiền, nhưng trong lòng không nghĩ đến.
Nàng nói tới đây, lại cười rộ lên:
- Một tháng trước, Phan Văn Đắc Phan Tướng Quân ở bên Tây Doanh cướp được một tòa nhà lớn, cũng sửa sang lại một lần, nói trong nhà chẳng có đồ gì cả, để bày biện một số sách tranh chơi. Chỗ chúng ta vội vàng tìm một hòm đồ rất đáng tiền đem tặng, Phan tướng quân sau đó lại rất không vui, nói Lâu gia tại sao lại tặng có một chút đồ như vậy. Một bức tường của một gian phòng cũng treo không đủ, lại còn toàn là đồ cũ. Chúng ta lại vội vàng tặng hai hòm vàng bạc để người ta nguôi giận. Mấy ngày sau, lại có một vị tướng quân muốn sách và tranh cổ, chúng ta vội vàng gom mười hòm. Vị tướng quân kia nói, bức tranh vẽ long bay phượng múa kia, đẹp hơn cái của Phan tướng quân… Thật ra mười hòm cũng không đáng giá mấy lượng bạc…
- Sau đó nghĩ kĩ, dù sao cũng chẳng nhìn ra, thì cũng không cần phải lấy mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta, về sau không tặng gì nữa. Nhưng những đồ này nhà chúng ta thu được cũng là minh châu bỏ vào chỗ tối rồi. Lập Hằng cũng là người biết phân biệt hàng tốt xấu, hãy cầm đi, bây giờ thời cuộc thế này, đều là việc nhỏ, Lập Hằng đừng từ chối tiểu muội mới phải.
Rất khó đoán ngày trước Lâu Thư Uyển qua lại cùng với đám tài tử thư sinh kia là tình hình thế nào, nhưng trong lúc sau chiến tranh mọi người đều bất an, Lâu gia ngày một phát triển, một bước lên trời, vị tiểu thư Lâu gia này có địa vị cao hơn so với ngày trước lại bày ra thái độ lạnh nhạt như nước của quân tử chân chính qua lại với người khác. Nếu như Ninh Nghị thật sự là loại tài tử nghèo túng cùng đường, có thể cũng đã bị phong thái và ý chí của đối phương thuyết phục, mà mặc dù trong lòng tỉnh táo, nhưng dưới tình huống phần nhiều là giúp đỡ, Ninh Nghị đương nhiên cũng sẽ không hoàn toàn cự tuyệt ý tốt của người khác.