Trời đã vào gần cuối thu, những đám lá thu Hàng Châu rụng xuống, chất thành từng đống trên đường, gió cũng đã trở nên mát mẻ.
Tầm này năm ngoái, là những ngày tháng tươi đẹp nhất của vùng đất Giang Nam, các tiểu thương Hàng Châu tụ tập, náo nhiệt mà phồn hoa, mọi người gọi nhau ríu rít, rủ nhau đi chơi, văn nhân thơ hội trong thành đông đúc, giống như trong trà lâu tửu quán ngập đầy mùi mực, thanh lâu Sở quán oanh ca yến hót, cả đêm không ngừng nghỉ.
- Bây giờ đành phải chín bỏ làm mười vậy!
Đặt tảng đá thớt để rèn luyện thân thể trong tay xuống, Trần Phàm vỗ vỗ tay, thở ra một hơi. Bây giờ vẫn là buổi sáng, nam tử để trần phần trên, coi như là đã hoàn thành việc tập luyện cơ bản, khoác thêm áo. Ánh mặt trời chiếu xuống, lá cây xào xạc trong gió.
Là đệ tử của Phương Thất Phật dưới một người trên vạn người trong quân Phương Lạp, tuy rằng sớm đã nắm giữ việc trị an toàn bộ thành Hàng Châu, nhưng lúc này viện tử của người nam nhân tên Trần Phàm này đang ở lại không hề xa hoa. Một bên tường viện thậm chí còn có lỗ thủng, một phần nhỏ đã được sửa chữa, nhưng bùn đất chảy đầy góc tường, xem ra cũng đã lâu lắm không tu sửa lại.
Những người quen biết đa số đều biết cuộc sống đơn giản của Trần Phàm, những người thân thiết hơn biết điều này nên gọi là thô ráp. Y không hề để bụng những chuyện trong cuộc sống, hứng thú lớn nhất là tranh luận với người khác, bới móc hoặc là đánh nhau. Y không có người thân, ba người hầu trong viện tử lại chính là một nhà, xưng hô một cách trực quan nhất có thể gọi bọn họ lần lượt là Chồng Già, Vợ Già và Chị Mập Khập Khiễng, mặc dù là Chị mập – cô con gái cũng đã hơn bốn mươi tuổi rồi, chồng mất. Ba người này nương nhờ nhà Trần Phàm cũng đã nhiều năm, mặc dù nói là người hầu, nhưng người ngoài nhìn vào, có lẽ còn giống Trần Phàm tìm bọn họ kết nhóm để sống qua ngày hơn.
Cho nên đối với loại người trước nay luôn sống tạm bợ như thế này mà nói, nói lời nhường nhịn “đành phải”, thật sự là không có lập trường. An Tích Phúc đến tìm y, miệng còn nhai bánh, vẻ mặt càng có chút không đồng tình.
- Ngày tháng vẫn còn tươi đẹp, hôm nay Quang Thành Nam còn có ba cuộc thi thơ, những văn nhân tỉ thí với nhau, thú vị lắm. Nghe người ta nói cô nương của Văn Quân Lầu rất giỏi, dạo này các nàng đang tuyển hoa khôi mới, cũng ra sức biểu diễn, có cô nương tên… Diệp Chức hay là Diệp Quân, tối nào cũng có một đám tướng quân đi cổ động, ngươi thì không có phần rồi, nhưng người gặp gỡ quen biết, có thể đi một chút.
- Lấy cớ tranh đoạt tình nhân đánh nhau một trận còn thú vị hơn.
- Mọi người đều biết tính ngươi, sẽ không đánh nhau với ngươi đâu. Ngày trước vẫn luôn nghe ngươi nói chiến sự phía bắc, sau giờ lại không đi nữa?
- Sắp đánh xong rồi!
Mặc quần áo tử tế, sau đó đến bên giếng uống mấy ngụm nước, Trần Phàm cầm lấy chiếc bánh có cuộn thịt và dưa chuột bên cạnh, cắn một miếng rõ lớn, nói:
- Huống hồ… Dạo gần đây chuyện bên thư viện Văn Liệt có vẻ thú vị.
- Chuyện của bọn trẻ con ngươi cũng cho là thật sao?
An Tích Phúc ngập ngừng một lát, sau đó nở nụ cười.
- Không giống nhau, thú vị mà… Hơn nữa cái người Ninh Lập Hằng mà ta nói kia, chứ không phải nói bọn trẻ con.
An Tích Phúc thở dài một hơi:
- Ta tin, ngươi tin không?
- Ha ha, ta tin!
Hai người vừa nói chuyện rất thân thiết, vừa đi ra ngoài cửa viện, lúc sắp ra khỏi cửa thì gặp Chị Mập ở cùng viện tử với Trần Phàm đang khập khiễng đi vào, Trần Phàm giơ giơ miếng bánh trong tay lên:
- Vu Thẩm, nếu như buổi sáng rảnh, thì đem một túi kê trong kho ra đập, muộn rồi sợ không đập nổi.
- Vâng, thiếu gia!
Vu Thẩm trả lời một cách quy củ.
- Ta lấy thêm mấy túi, hôm nay sẽ đập xong.
- Đừng, người ta cũng muốn dùng, từ từ đi!
Cuối thu trời cao trong xanh, tất cả đập vào mắt đều là sự an nhàn. Hai vị tướng lĩnh trẻ tuổi trong quân Phương Lạp vừa nói chuyện vừa đi về phía đường Tế Liễu mà Bá Đao doanh chiếm giữ cách đó không xa. Thư viện Văn Liệt nằm ở ngã tư đường, lúc đi qua, Trần Phàm chỉ bảo một trận. An Tích Phúc biết gần đây y có chút để ý đến việc giúp đỡ đám trẻ con.
Đối với An Tích Phúc mà nói, từ lúc tiếp nhận vị trí của Trần Phàm, vẫn luôn bận rộn, hôm nay ra đây cũng là để tìm Lưu tổng quản Lưu Thiên Nam của Bá Đao doanh nói chuyện một lúc.
Bây giờ Hàng Châu là thành thị do quân khởi nghĩa chiếm lĩnh, nông dân phát động chiến tranh, nói cho hay thì là thay trời hành đạo, kì thực không khác gì đốt giết đánh cướp. Quân đội vốn quen với việc tất cả mọi thứ đều dựa vào nắm đấm mà có được giống như một mồi lửa, muốn làm cho bọn họ sống cuộc sống yên bình, giữ quy tắc, là việc không thể nào. Hàng Châu giàu có và đông đúc, giống như tích trữ của cải, nếu như ngày tháng buông thả không quy tắc còn tiếp tục, không đến nửa tháng là sẽ cháy sạch sẽ, cho dù là Phương Lạp ra mệnh lệnh cũng không cứu vãn được.
Trần Phàm lúc trước dùng nắm đấm nói chuyện, mục đích là muốn để một số người quá đáng bớt phóng túng, để cho nhiều người hơn nữa ít nhiều cũng có đường sống, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đường sống mà thôi. An Tích Phúc cũng như vậy, nhưng y không có thế lực hậu thuẫn như Trần Phàm, cứ coi như trên chiến trận dựa vào quân pháp giết vô số người, nhưng ở sau lưng, những người bên cạnh lại không coi vị tiểu tướng trầm mặc ít nói này là gì cả, quân pháp mà mọi người sợ, chẳng qua cũng chỉ là bóng dáng Phương Bách Hoa sau lưng An Tích Phúc mà thôi.
Muốn nắm giữ quân pháp, phải lạnh lùng không vụ lợi, không thiên vị không ỷ lại. Trước đây An Tích Phúc không có nhiều người kết giao thân thiết, Phương Bách Hoa thân thiết với y, trong lòng y hiểu được rằng điều đó không phải là cái lợi có thể lấy ra được một cách công khai. Vị trí của y và Trần Phàm trong quân đội, thật ra là khác nhau rất nhiều, tướng lĩnh chân chính có người có bè phái, y căn bản không thể so bì. Nhưng trong vòng mười ngày ngắn ngủi, y vẫn dùng một cách khác để rất nhiều người phải để mắt đến cái tên An Tích Phúc.