Khi thanh âm gõ mõ cầm canh của phu canh truyền đến, trời còn tối, trong thành Hàng Châu chỉ còn vài ánh đèn rất thưa thớt.
Trong viện tử nhỏ sau thư viện Văn liệt, trong phòng sáng lên ánh đèn vàng, Ninh Nghị đang ngâm nga hát ở trong phòng bếp, cầm chiếc đũa quấy bột mỳ trong bát, trên thớt gỗ bên cạnh là thức ăn ở Bách quan yến tối hôm qua được đóng gói mang về, đang bị hắn cắt phân nửa làm bánh nhân thịt.
Tuy rằng trong khoảng thời gian gần đây, Ninh Nghị xem như đắc tội rất nhiều người, nhưng trên Bách quan yến tối hôm qua, chung quanh hắn cũng không phát sinh ra chuyện gì quá mức đặc biệt. Ngoại từ lại lần nữa chạm mặt những người Long Bá Uyên, Lâu Thư Uyển ra, đương nhiên sau đó cũng gặp một vài người trước đó cũng biết hoặc có chút ấn tượng, sau đó là một buổi yến hội đơn giản nhưng náo nhiệt, tuy rằng cũng gặp đám người Phương Lạp, đối với Ninh Nghị mà nói cũng không có ý nghĩa gì quá lớn cả. Yến hội xong Ninh Nghị gói một phần thức ăn mang về, chỉ là như vậy mà thôi.
Lúc này đã là sáng sớm của ngày hôm sau rồi, Ninh Nghị thức dậy sớm, y quán bên sườn đại khái là trước đó không lâu vừa có bệnh nhân tới, lúc này dường như cũng đang bù lu công việc, Ninh Nghị để Tiểu Thiền qua đó giúp một chút, còn mình thì quay lại phòng bếp chuẩn bị nấu bữa sáng, thịt bò tối qua đóng gói mang về đã được bằm nhỏ, hắn đang đập hai quả trứng vào trong bát bột mỳ.
Thành Hàng Châu Lúc này trên cơ bản chênh lệch giai cấp nghiêm trọng, người có địa vị có bối cảnh chết đói không ai ngạc nhiên, một vài tư bản có chỗ dựa vững chắc, lại trở thành nhà giàu mới nổi. Ninh Nghị hiện nay bị nằm trong hai số đó, không chết đói, đa số thời gian cũng có thể ăn ngon, dù là số vật tư không nhiều so với người khác, nhưng bên phía Lưu Đại Bưu cũng không bạc đãi hắn, mà với hắn lại chẳng ham hố tham ô hay quyền mưu tư lợi, ngày thường lương thực không dư dả nhưng cuộc sống trôi qua cũng không tệ, không phải sống hôm nay lo tới ngày mai.
Lúc đi qua bên ngoài cửa viện, thiếu nữ đội mũ rộng giống như u ảnh đang nghe thấy tiếng ca cổ quái “Ánh nến soi bữa cơm, không soi được đáp án, tình yêu không phải là cơm nóng mời khách ăn...”, sau đó là mùi bánh rán thơm phức lan tỏa tới.
Đây là nơi Ninh Lập Hằng ở, nàng ở trên đường bên ngoài từng nhìn vài lần, nhưng chưa lần nào vào cả. Điều này đương nhiên là bởi vì không cần thiết, toàn bộ đường phố này đều thuộc sở hữu của nàng, làm cấp trên có thể có quan tâm tới cấp dưới, cũng có thể coi là láng giềng hòa thuận, đặc biệt...nàng lại là Lưu Đại Bưu, một người lãnh đạo nhanh nhẹn dũng mãnh, nhiều khi cần phải duy trì khoảng cách với mọi người.
Người tập võ thức dậy sớm, tối hôm qua tại Bách quan yến nàng cũng không có quá nhiều việc phải làm, cũng không mất sức nhiều, nhưng sáng nay rời giường, chuẩn bị luyện đao thì nghe nói con trai của Trần quản sự trong trại bị bệnh cấp tính đã được nhanh chóng đưa tới đại phu, thấy trời còn chưa sáng, nàng liền đi chung quanh một chút, sang đây xem xem.
Từng viện tử bên đường vốn là đều tách ra, nhưng từ lúc bị động đất đến lúc bị Bá Đao Doanh chiếm đóng, rất nhiều bức tường đã bị đập cho thông nhau, hiện nay các viện tử đều liên kết, viện tử lớn nhỏ, ba hộ năm hộ ở vô cùng náo nhiệt, thật ra cũng là bởi vì lúc vào thành Bá Đao Doanh không vội cướp đoạt dẫn đến phòng ở không thế nào ở được.
Thiếu nữ không mang đao, sáng sớm mặc một bộ trang phục màu chàm, đội nón lá có mạng che mặt, như một u linh trên đường vắng lặng, trên cơ bản không làm kinh động người bên ngoài. Đương nhiên, cho dù vài tên võ nghệ cao cường trong trại nhìn thấy nàng, đại để cũng không thể nói được gì. Nàng ở trong y quán lén lút nhìn phía sau mấy lần, bên trong có vẻ có chút khẩn trương, người nhà sốt ruột, đứa nhỏ đau nên gào khóc rất to, nàng gọi lão đại phu đang xử lý việc ở đó là gia gia, lúc vừa châm cứu vừa rịt thuốc, tựa hồ người hỗ trợ là nha hoàn đi theo Ninh Lập Hằng, nhưng mà nàng cũng biết, nha hoàn trước mắt này đã là tiểu thiếp của Ninh Lập Hằng rồi, ở trong y quán hỗ trợ, nhân duyên thật cũng không kém.
Việc trị liệu trong y quán hẳn là chưa thể kết thúc ngay, nàng có qua đó an ủi cũng chỉ làm phiền thêm, trên đường quay trở lại thì đi ngang qua lối thông với tiểu viện bên kia. Trong phòng bếp ánh lửa lập lòe, tiếng ca cổ quái của Ninh Lập Hằng truyền ra, nay Tiểu Thiền ở y quán hỗ trợ, bên trong hiển nhiên chỉ có một mình hắn. Bá Đao trang không phải là nhân gia thư hương gì, trước đây lăn lộn giang hồ, nay giết quan tạo phản, bất cứ đến đâu đàn ông cũng có thể nấu nướng đồ ăn được, nhưng có thư sinh làm việc này cho phụ nữ, nàng lại không thấy nhiều lắm…