Đèn đuốc sáng trưng, bóng người tiếng động rầm rĩ.
Mưa vừa ngừng, bên ngoài mặt đường trên đường phố vẫn còn nước chảy, tại một viện tử sườn bắc thành Hàng Châu đèn đuốc sáng trưng, đèn lồng đỏ thẫm treo vòng quanh phố dài, một toán đánh xe ngựa, nhiều người hội tụ đến đây. Tràng cảnh này nhìn náo nhiệt nhất từ sau khi Phương Lạp lên ngôi.
Ngày hai mươi hai tháng tám, Bách quan yến triều Vĩnh Lạc.
Đây vốn là một con phố dài có tên là Trường Hưng, những người sống chung quanh đây đều là có uy tín danh dự trong thành Hàng Châu. Cách hai con đường cùng bên này là đại trạch một tòa vương phủ nay thành hoàng cung của tiểu triều đình triều Vĩnh Lạc. PhốTrường Hưng lúc gặp trận động đất không bị ảnh hưởng nhiều lắm, một vùng lân cận đó nghe nói Phương Thất Phật sớm đã nhìn trúng, sau thảm họa chiến tranh, bên trong không hề bị phá hư, Bách quan yến được chiêu đãi long trọng, bởi vậy liền thiết lập ở nơi này.
Ninh Nghị trước tiên ở trong nhà ăn cơm rồi mới tới, hắn đi cùng a Thường đến cửa, trình thiếp mời xong được binh tướng chỉ dẫn đi vào, trên đường đi có gặp chào hỏi một văn sĩ trong thư viện
Đối tượng được mời đến dự Bách quan yến lần này tổng cộng có hơn bốn trăm người, hơn nữa có binh tướng phụ trách trị an chung quanh, hạ nhân phụ trách làm việc, thì đội hình này ước chừng hơn mười người. Đây vốn là một lâm viên xa hoa, ngày thường hay nói đến đại khí, nhưng lúc này đi vào trong đó, trong ánh đèn gặp người đến người đi, núi giả, đình đài, đường lát đá vụn có đủ loại nhân vật qua lạu, nghiễm nhiên có một cảm giác như dạo hội chùa.
Nhưng mà tới phía sau cảnh tượng trở nên trống trải, phòng xá bên này được vờn quanh một sân rộng, một bên tường đối mặt với sân rộng bao quanh phòng xá đã được làm thông, bàn tròn nước sơn đỏ bày kéo dài dưới mái hiên của phòng xá, từng hàng dài giống nhau, thoạt nhìn, cũng toát lên vài phần đại khí, trên sân rộng vốn dựng lên lều mưa cao cao, hôm nay đã thu lại hơn phân nửa, trên mặt đất cơ bản chính là lều mưa chưa được thu hồi vẫn bao quanh một vòng, mưa đã tạnh, đèn lồng cao cao, toát lên vẻ náo nhiệt.
Tuy nói tiến vào Hàng Châu căn bản là một đám nông dân không có căn cơ phú quý gì nhưng trong tòa thành thị bị đánh hạ này, ít nhất cũng bày biện các loại vật tư xa hoa gần như không thiếu thứ gì. Ninh Nghị nay ở trong thành Hàng Châu tiếp xúc chưa lớn, nên người quen biết đương nhiên không có mấy, như văn sĩ thư viện Văn Liệt, như mấy tộc trưởng của học trò trong thư viện, hôm nay thích hợp lui tới để trò chuyện, đương nhiên chính là mấy người Bá Đao Doanh tham dự, hắn tìm tìm, sau đó đến vị trí ở ngõ trong gian phòng phía sau ngồi xuống.