Nói như vậy, ngươi đi qua đó, câu đầu tiên người ta hỏi là ăn chưa...
Căn phòng rộng hãi bài trí hoa lệ, một nữ tử trung niên mặc y phục màu đỏ uống ngụm trà, ngẩng đầu lên:
- Cho nên ngươi ăn cơm trưa ngay ở trong nhà hắn.
Đang là buổi trưa, ánh mặt trời từ trên cao chiếu vào trong viện sáng rực, căn phòng này gần với hành lang mái hiên nhà, gác ở đó đều là nữ binh. Nữ tử trung niên cũng khá xinh đẹp, đại khái hơn ba mươi tuổi, nhưng thân hình cao lớn rắn chắc, lúc này mặc y phục màu đỏ như chiến bào, cũng mang cảm giác anh khí hào sảng. An Tích Phúc mặc y phục đen đứng ở cửa chắp tay:
- À, hồi bẩm nguyên soái, đúng vậy.
- Gọi ta là dì Bách Hoa là được rồi.
Nữ nhân trung niên này chính là bào muội của Phương Lạp tên là Phương Bách Hoa, hiện nay là Nguyên Soái nhất lộ Tây Bắc Trung quân, võ nghệ của nàng cao cường, lúc bắt đầu vốn là thánh nữ của Ma Ni giáo do Phương Lạp thống lĩnh, nhưng lúc này cũng luân phiên chinh chiến, tuy là nữ tử, nhưng trên người không thiếu sự uy áp và sát khí. Nhưng trước mắt lại nở nụ cười ôn hòa trên mặt, đặt chén trà xuống, phất phất tay:
- Vốn tưởng rằng ngươi giữa trưa sẽ đến nên bảo phòng bếp chuẩn bị đồ ăn rồi, Tây....Thiến Thiến cũng có việc không thể đến đây. Ngươi cảm thấy người nọ như thế nào?
- Ung dung, nói không nhiều lắm, nhưng khí chất phong độ đều hơn hẳn người bình thường.
- Thiến Thiến coi trọng hắn như thế, nói vậy chắc cũng không tệ. Ngươi và hắn đã nói những gì?
- Thuộc hạ...hỏi hắn cách nhìn về chiến cuộc sau trận chiến Hồ Châu, nếu hắn lúc ấy vẫn chưa bị đả thương đến hôn mê, sẽ ứng phó với chiến cuộc kế tiếp như nào.
- Câu trả lời của hắn?
- Hắn vẫn chưa trả lời chính diện, chỉ nói tình huống chiến trường thay đổi trong chớp mắt, việc có thể làm đều đã làm, nếu lúc ấy không thể tận với kẻ địch, tiếp theo chỉ làm từng bước, bảo toàn mạng sống quay về Hồ Châu mà thôi.
Phương Bách Hoa gật gật đầu:
- Thật ra làm vậy mới thỏa đáng, việc hắn làm ở Hồ Châu chẳng qua là tình thế hung hiểm bắt buộc, cố tình tìm đường sống trong chỗ chết. Ép người đọc sách làm loại việc như này, cũng không thần kỳ, nhưng ngược lại ta nghe nói lúc ở Hàng Châu hắn đã bày ra kế hoạch thiếu chút nữa đã bắt được Thất ca bọn họ rồi, đây mới là có bản lĩnh thật sự. Việc này cứ như vậy đi, nếu Thiến Thiến muốn dùng hắn, các ngươi cứ hỗ trợ là được, Thiến Thiến dùng người, sẽ không mù quáng, ta rất yên tâm.
Bản thân nàng cũng là người “nhật lý vạn ky”, chẳng qua là bởi vì chuyện có liên quan đến Bá Đao Doanh, bởi vậy hỏi một chút mà thôi, nói tới đây, cũng không quản nhiều:
- Ta đã đi gặp Thánh Công rồi, trước đó ngươi vẫn đốc chiến ở Hồ Châu chưa về, ta thấy trên bảng thăng quan kia ngươi vẫn là hàm thiên tướng, ta định đề cử thăng ngươi mấy cấp nữa, ngươi cảm thấy như thế nào?
- Tạ dì Bách Hoa quan tâm, Tích Phúc lĩnh ba trăm Hắc Linh Vệ, chức quan như nào, cũng không có gì khác biệt.
- Nắm giữ quân pháp Hắc Linh Vệ, chính là tinh nhuệ, ngươi lại là thủ hạ của ta, chức quan cao chút là hợp tình hợp lý, huống chi gần đây Hàng Châu xảy ra nhiều chuyện, đem Hắc Linh Vệ của ngươi trở về, ta tính để Thánh Công giao chức Tuần kiểm Hàng Châu cho ngươi, quan hàm cao, mới có thể quản lý khống chế người khác, danh chính ngôn thuận.
An Tích Phúc nhíu nhíu mày:
- Trước đó những việc liên quan đến việc Tuần Kiểm đều là giao cho Trần Phàm, đệ tử của Phật Suất làm, Trần Phàm làm rất khá, nếu giao cho thuộc hạ, chỉ sợ...