....Thiên hạ hôm nay, nạn đói khắp nơi, dân chúng lầm than, có người hoàng vô đạo, sưu cao thế nặng, vận số Vũ triều đã tận, thiên hạ quần chúng quật khởi, đó là điều dân tâm hướng tới, là chiều hướng phát triển...
Trong căn phòng mờ tối, bốn phía trống trải, không khí xơ xác tiêu điều, nếu dựa theo kinh nghiệm của Ninh Nghị, tiếp theo mình sẽ gặp chính là cuộc gặp nghiêm túc tương đối chính thức, bất luận là thiện ý hay ác ý, nếu đối phương muốn dựng nên không khí như vậy, tất nhiên sẽ không coi là trò đùa mà bỏ dở nữa chừng. Mà sau một câu giới thiệu “Mỗ là Lưu Đại Bưu” kia vang lên sau tấm rèm, quả nhiên cũng có chút nghiêm túc. Hoặc là nói, ít nhất ở đối phương mà nói, chắc là rất chân thành tạo nên loại không khí như này.
Đối phương ngay từ bắt đầu đã biểu hiện rất chân thành, Ninh Nghị cũng nhận thức được còn sự thật thật sự đứng ở đằng sau. Bởi vì trong phòng thời điểm này mùi hương xông lên vẫn không át được mùi thuốc trị thương, đối phương ngồi ở sau mành, rất có thể trên người có vết thương, vừa mới trở về Hàng Châu thì đã mời mình đến đây gặp mặt. Nhưng mà, đợi khi hắn đứng ở chỗ này ngửi một lúc lâu, liền cảm thấy thật sự không thể kiên nhẫn được, cảm thấy bầu không khí trước mắt hết sức cổ quái.
-....Từng nghe Ninh huynh uyên bác, có chí lớn, lúc này gặp, thế hệ nam chi ta nên dựa vào nhiệt huyết, thi triển tài học trong lồng ngực, gây dựng nên công lao sự nghiệp có một không hai, nay Thánh Công cầu hiền khát tài...
Bản thân Ninh Nghị không được coi là xuất thân chính quy, tuy rằng nhìn biết cổ văn, nhưng muốn nói về mặt trình độ, đương nhiên không có bao nhiêu, nhưng dù sao hắn cũng lui tới nhiều với đám người Tần Tự Nguyên, lúc này nghe một hai đoạn, liền có thể phát hiện, hịch văn của thảo nghịch này nghe như rất dõng dạc thật ra lại không hề màu mè đáng nói, muốn nói lại là người xuất thân phỉ trại như Lưu Đại Bưu này học đòi văn vẻ, bình thường cũng bỏ qua, nhưng lúc này nghe, đối diện với lời nói làm ra vẻ thô kệch lại giảm bớt được nói lắp, quả thật có cảm giác như bài văn khó coi của học sinh trong lớp phải cầm tay viết chữ vậy.
Từ bên mành nhìn sang bên kia, tuy rằng không rõ có phải cô gái kia đang cầm tờ giấy để đọc hay không, nhưng có thể xác định là, miệng cô mấy máy nói gì đó, tất nhiên không phải chính là cô ấy nghĩ ra được, hoặc là trước đó đã đọc thuộc lòng rồi, lúc này chỉ nói ra thôi. Nhưng Ninh Nghị thấy, chỉ sợ khả năng đọc trên tờ giấy ở tay là cao hơn, mà không lâu sau, phản ứng của người phía đối diện cũng đã chứng thực phán đoán của hắn.
-...Bỉ nhân Lưu Đại Bưu, khụ...bỉ nhân Lưu Đại Bưu, võ nghệ cao cường, thiên phú dị bẩn, nhất mạch Thừa Thiên Nam Bá Đao, hậu sinh khả úy, trên chín tầng mây có thể bắt rồng, có thể trảm giao long dưới biển sâu, một lưỡi đao chém ngang, vạn người không thể đỡ, làm người khí phách hào sảng, lan tâm tuệ chỉ, quay đầu lại nở một nụ cười...
Ninh Nghị nghe mà trên mặt giật giật, giọng nói kia đọc đến đây thì ngừng lại, thấy cô ta đại khái lúc này là gọi nha hoàn lại, mơ hồ có tiếng nói: