Từng đóa tầng mây trên bầu trời mang đến một chút hơi thở mát mẻ khắp thành Hàng Châu, bên ngoài mơ hồ truyện đến từng tiếng pháo nổ chợt gần chợt xa. Tiểu Thiền ôm thùng gỗ chạy vào trong bóng râm, phơi quần áo vừa giặt sạch lên dây ngang trong viện tử. Thiếu nữ trẻ trung hoạt bát, ngay cả mặc chiếc váy có mụn vá thỉnh thoảng làn váy nhảy múa trong gió vẫn có thể lộ ra thân hình mềm mại nhỏ nhắn thanh thú. Nàng vừa gạt quần áo, vừa cười, nói chuyện câu được câu không với nam tử đang đọc sách dưới mái hiên.
Đó là cô gia của nàng, đương nhiên, nay cũng là người đàn ông của nàng.
- Thật náo nhiệt nha...Cô gia, ngài nói hôm nay có thể tuyển ra cao thủ võ lâm phải không.
Theo lời nàng nói đương nhiên là “Đại hội võ lâm” đang náo nhiệt nhất ở trong thành mấy ngày hôm nay, nghe nói có không ít kỳ nhân dị sĩ mấy ngày này đều biểu diễn tài nghệ của mình ở trên Đại hội. Vài vị đại tướng quân võ nghệ cao cường trong thành, ngay cả Thánh Công Phương Lạp cũng nhau đến tham dự quan sát, trong mỗi ngày này ai nấy đều say sưa nhắc đến chuyện này, nói người nào đó thi triển tuyệt học lợi hại, thậm chí còn thú vị hơn cả cuộc đấu trong hội thi thơ của các tài tử.
Đương nhiên, muốn nói hội thi thơ, văn hội, mấy ngày nay trong thành cũng không phải là không có, không ít văn xã trong mấy ngày này cũng đều có động tác, cũng lưu truyền ra mấy bài thi từ hay, cũng có một vài bài văn bát cổ châm biếm tệ nạn. Có một vài văn nhân trước đó không được chọn, đương nhiên cũng hy vọng có thể trước khi tân triều chính thức hình thành dùng cách này để mưu một chức quan.
Những thi hội văn hội này, tiên sinh của thư viện Văn Liệt cũng có tham gia, hơn nữa địa vị cũng không thấp, nhưng Ninh Nghị đương nhiên không đi dù Bá Đao Doanh lần này cũng không quản thúc, nhưng thứ nhất là trước đó thanh danh của Ninh Nghị tại văn đàn Hàng Châu không nổi, thứ hai là hiện nay thân phận của hắn ở thư viện Văn Liệt rất phức tạp, không ai dám trêu chọc hắn, vả lại hắn cũng không có thân phận chính thức, cho dù mọi người bàn tán, cũng chỉ là bàn tán trong nội bộ thư viện, cho nên tên của hắn vẫn không hề được truyền ra ngoài. Thật ra mà nói, mặc dù có người mời hắn cũng không thích tham gia vào những thứ nhàm chán này, thi tài của hắn dù sao cũng là giả, tránh được nên tránh.
Lúc này nghe Tiểu Thiền nhắc tới chuyện Đại Hội kia, Ninh Nghị hơi hơi nhíu mày:
- Là Phó Minh chủ võ lâm, không phải là cao thủ võ lâm...Chỉ là ngay cả Cô gia nàng được người khác gọi là Huyết thủ nhân đồ cũng không được mời tới đó, có được coi là đại hội võ lâm gì chứ, là một đám nông dân “tự ngu tự nhạc” mà thôi.
Ngày thường Ninh Nghị vẫn hay nói đùa, ngữ khí trước này vẫn mang vẻ trêu chọc vô vị, Tiểu Thiền nghe vậy bật cười lên, vít sợi dây treo quần áo ra sau đầu:
- Vậy cô gia ngài phải đi mới được, chẳng phải A Thường đại ca nói ngài có thể đi sao. À, nhưng lúc em ở y quán nghe nói có người biết phun lửa...