...Buổi học hôm nay, ta muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện. Ngày hôm qua lúc bên kia thành đông xem một trận chém đầu, gặp một vị lão nhân gia, vị lão nhân gia này tên là Tiền Hi Văn.
Biết tin tức của lão, là bởi vì hôm trước....Hôm trước nữa hình như có người nói với ta về chuyện đó, ta mới nảy lòng muốn đi xem. Đối với Tiền Hi Văn này, trước đó ta cũng không phải quá thân quen gì, chỉ gặp mặt vài lần thôi. Lão là một người rất am hiểu quyền mưu, hiểu con người. Hàng Châu năm xưa, nếu phát sinh chuyện gì, lão nói một câu, có tác dụng mang tính quyết định, hôm nay, ta muốn kể chuyện về lão nhân gia cho mọi người nghe.
Bóng râm lay động chớp lên, mang theo tiếng kêu nhàn nhã của côn trùng bên trong cành lá, mà trong phòng học thư viện, vang lên tiếng giảng của vị giáo ư trẻ tuổi, đương nhiên, nói là giảng bài, thật ra cũng đã gần như lệ thường biến thành kể chuyện xưa. Lúc này, trong phòng học có mấy chục học sinh, mà bên ngoài mặt sau cửa sổ, thật ra cũng có năm sau học sinh tụ tập ở đó, có người ghé vào bệ cửa sổ, có người ngồi chồm hổm trên bệ đá ở mặt đất, nhưng tất cả đều đang chăm chú lắng nghe tiếng giảng ở bên trong.
Bởi vì vị tiên sinh Ninh Lập Hằng mà trong thư viện này đã xảy ra vài lần xung đột, trong đám các học trò cũng đã phân chia thành nhiều phe phái, trong đó cũng có phe muốn xử lý vị tiên sinh này, cũng có phe thân cận muốn bảo vệ, và nhiều hơn hết đương nhiên vẫn là phái trung lập không ảnh hưởng đến ai cả. Bất luận yêu ghét thế nào, nhưng sau khi tin tức Ninh tiên sinh giảng bài hết sức thú vị được truyền ra ngoài, không ít người đã nguyện ý đến đây để nghe giảng về “Sử Ký”.
Nếu theo cách thức giảng dạy học tập truyền thống, nếu như học trò tự do chạy tới chạy lui như vây, chỉ sợ sẽ bị đánh mắng trách phạt rất nặng, nhưng thư viện Văn Liệt hiện nay thật sự dám quản lý học trò đương nhiên không tới vài vị tiên sinh. Tới lúc này, mỗi ngày đến giờ giảng “sử ký”, lớp học liền đại khái tụ tập hơn bốn mươi học trò thuộc phái trung lập và Ninh phái. Về phần những người đang ngồi bên ngoài cửa sổ thoạt nhìn không có ý tốt, có vẻ như đang muốn tìm lỗi để đổ cho Ninh phái, bọn họ nói là muốn học theo ý tưởng biết người biết ta trăm trận trăm thắng đến thám thính thực hư, nhưng dù sao đó đều là những đứa trẻ mười lăm mười sáu tuổi, nghe Ninh Nghị kể chuyện xưa rất thú vị, thường thường đều đến để nghe cảm thấy hết sức mới mẻ, nhưng nghe xong thần tình biểu hiện tỏ ra chẳng thèm ngó ngàng tới.
Nhưng mà, câu chuyện của hôm nay đã khiến bầu không khí trong lớp học trở nên hết sức cổ quái.
- Tiền gia vốn là danh gia vọng tộc tại Hàng Châu, gia tộc bọn họ vốn có nhiều người làm quan lớn. Có liên quan đến Tiền Hi Văn, ở đây còn có một câu chuyện nhỏ hết sức có ý nghĩa. Mấy tháng trước lúc ta đến Hàng Châu, được sự nhờ vả của một trưởng bối mang một phong thư đến Tiền phủ bái phỏng lão, đụng phải hai thanh niên đang đuổi đánh nhau, sau đó nhặt được một cây bút cách san hô màu đỏ...Ta bởi vậy mà lấy được mười quan tiền, nhưng không phải là chi phiếu, mà là từng đồng tiền được xâu lại....Mười quan tiền, khiến ta mang đi hết sức vất vả, sau đó ta hỏi lại, mới biết bút cách san hô là vật mà Tiền Hi Văn yêu thích nhất...
Có liên quan đến chuyện của Tiền Hi Văn, bắt đầu từ chuyện bút cách san hô, sau đó dần dần nói đến nạn đói vài năm trước...đợi khi nói đến hội thi thơ lập thu, trên lớp học lập tức đã nổi lên chút hỗn loạn. Trong lớp học đều là những đứa trẻ, nhưng đại để cũng nghe hiểu lập trường câu chuyện xưa này, bọn họ bảo vệ Ninh Nghị, là bởi vì cảm thấy Ninh Nghị đã muốn đầu nhập vào nghĩa quân, lúc này nhắc đến Tiền Hi Văn, làm cho một bộ phận trong bọn họ bắt đầu có chút dao động.