Đầu tháng bảy lúc thành Hàng Châu bị phá, thiên hạ đại loạn, tất cả mọi người đều bận rộn bỏ trốn, tìm đường thoát. Lúc ấy bến tàu hải thuyền sông Tiền Đường thành nam Hàng Châu là dễ dàng nhất và cũng an toàn nhất và cũng là lộ tuyến dễ dàng chạy trốn nhất. Ngay từ đầu Ninh Nghị cũng từng có chú ý chạy trốn qua bên đó, nhưng đó vẫn không phải là lựa chọn duy nhất. Huống chi vốn tất cả mọi người cảm thấy Võ Đức Doanh là đội quân tinh nhuệ, Ninh Nghị cũng chứa một phần tin tưởng có thể thủ được thành, chỉ không ngờ càng về sau lại càng bị phá nhanh đến như vậy.
Sau khi thành bị phá, trên đường chạy trốn hắn cũng từng nghe nói một số chuyện, bao gồm cả chuyện trước đó Tiền Hi Văn đã lên thuyền chạy trốn. Ở trong mắt Ninh Nghị, Nho sinh chính là những người hoặc là cứng ngắc đơn điệu, gỗ mục khó điêu, hoặc là giả dối láu cá, giảo hoạt, tóm lại là hắn không có chút thiện cảm gì, thành bị phá, đối phương trước tiên bỏ chạy cũng không ngoài dự đoán mọi người, chỉ là nghe xong cũng không để trong lòng.
Nhưng trên thực tế, sau khi thành bị phá, vị lão nhân này không thật sự lên thuyền bỏ chạy. Nghe nói sau khi cùng một vài vãn bối có tiềm lực của Tiền gia lên thuyền, ông lại dẫn theo vài lão bộc lén lút nhảy xuống thuyền. Từ đầu đến cuối, ngay cả sau này cũng có mấy đội ngũ phá vây, ông cũng không theo bất luận người nào rời khỏi Hàng Châu.
Sau khi tiễn một số người đi, vị lão nhân này tụ tập mấy lão bộc trung thành thân thuộc trong nhà cùng với mấy binh tướng không kịp bỏ trốn tiến hành chống cự trước nhà cũ Tiền gia. Người không nhiều, nhưng nghe nói chống cự rất mãnh liệt, đại khái đánh một buổi tối, sau đó Quách Thế Quảng suất binh san bằng nơi này, bắt lão nhân này giam đến giờ.
Sau khi Ninh Nghị bị bắt, lại chưa từng để ý đến vấn đề người của Tiền gia như thế nào. Chỉ là mấy ngày gần đây ở thư viện có vài học trò muốn giết hắn, có một vài học trò muốn bảo vệ hắn, gần như biến thành phân liệt, đương nhiên số học trò muốn bảo vệ hắn nhiều hơn chút. Có người đại khái nói với hắn chuyện chém đầu ở nơi này, sau khi đến đây hắn mới biết Tiền Hi Văn chưa từng bỏ đi. Lúc buổi sáng bắt chuyện cùng a Thường, nói muốn đến xem, đối phương cũng đồng ý, còn đi theo đến đây.
Bá Đao Doanh đối với việc hắn ra ngoài cũng không quản lý quá nghiêm ngặt, mà Ninh Nghị thấy, cũng là nghĩ muốn ra ngoài xem sau khi thành bị phá. Cảnh tượng trong thành, chuyện xảy ra rốt cuộc thê lương bao nhiêu, những người không quy thuận có kết cục thảm bao nhiêu, để hắn chủ động tới xem, cũng là một loại tâm lý chiến.
Ninh Nghị đương nhiên cũng nguyện ý ra ngoài, chủ yếu là muốn tìm kiếm cơ hội chạy trốn. Nhưng lúc ấy cũng hiểu được, sức khỏe hắn chưa khỏi hẳn, lại dẫn theo Tiểu Thiền, mà đối phương sau khi trải qua chuyện ở ngõ Thái Bình và Hồ Châu, bản thân hắn cũng không có cơ hội nhiều lắm. Nếu không thể mà bí quá hóa liều, càng làm cho đối phương dễ dàng nhìn thấu mình, tốt nhất là ở thư viện để tĩnh dưỡng còn hơn. Lần này hắn mở miệng, đối phương cũng cao hứng, đến thăm tù, thuận tiện để cho hắn được nhìn cảnh chém đầu, là chuyện tốt không gì hơn.
- Nghe nói Tiền Hi Văn này chưa, ta cũng từng nghe rồi, nghe nói rằng ông ta có học vấn, không phải là đi dọa người khác đâu, ông ta rất lợi hại, cố ý không bỏ đi, lúc chúng ta bắt ông ta, ông ta không hề tự sát. Trong nhà ông ta có người bị bắt, mới khiến ông ta quy thuận đấy...Ngươi có biết, rất nhiều chuyện loạn thất bát nháo, có một chuyện nghe nói là con trai ông ta bị chặt hai tay trước mặt ông ta, ông ta không hề chớp mắt một cái nào...Dù sao hôm nay cả nhà ông ta đều phải bị giết, ngươi với ông ta là bạn cố tri, đi xem cũng tốt, nếu như có thể thuyết phục được ông ta sống thì tốt, nhưng ta thấy khó đấy.
Trong hai người đi theo Ninh Nghị, A Thường tương đối nghiêm túc, A Mệnh thì ngả ngớn hơn, nhưng lúc này khi nhắc đến Tiền Hi Văn cũng có vài phần bội phục.
Tiểu Thiền bị giữ lại bên ngoài. Đi qua lối đi nhỏ thật dài của nhà tù, rất nhiều người kêu khóc, cũng có một vài người của Tiền gia không chạy trốn, hơn phân nửa đều đã bị hành hình, có hai người thậm chí Ninh Nghị có ấn tượng, lúc trước lần đầu Ninh Nghị đến bái phỏng Tiền phủ, trong đó có một gã trẻ tuổi trộm bút san hô mà hắn từng đụng phải. Ninh Nghị không nhớ tên của gã, người trẻ tuổi bị chặt đứt một chân, ngã vào giữa nhà giam, đã không còn mấy hơi thở nữa.