Nói như vậy, Hòa Cẩm Hành không đồng ý giúp chúng ta làm tây tuyến, muốn bản thân mình làm là quan hệ bên Vương Nhân kia, phải không.
- Cũng không nói là muốn mình làm, chỉ là bọn hắn muốn bảy thành.
- Vậy có gì khác biệt chứ, mặt khác bên Hoàng Sơn kia, tin tức đã quay lại, vật liệu gỗ không vấn đề gì, nhưng dọc con đường này lưu dân rất nhiều, lúc vận chuyển về, Trần Bá ngươi cần phải để ý một chút. Về việc này còn phải bảo bên phía Tổ tướng cấp cho chúng ta một ít người, ngày mai Trần Bá ngươi cùng ta đi đến phủ Tổ tướng.
- Là Tổ Sĩ Viễn, đã thành tướng gia rồi ư?
- Mới vài ngày thôi, nhưng nếu không có gì xảy ra ngoài ý muốn, nghe nói là Hữu tướng đấy, không sai đâu...
Gió thổi qua sương phòng trà lâu rộng rãi, ngoại giới trên quảng trường có những âm thanh hỗn độn vọng vào từ phía cửa sổ làm cho màn đối thoại trong sương phòng trở nên nhỏ bé trong tiếng động rầm rĩ. Một bên gian phòng thật ra có vài người, cầm đầu là một quý công tử khoảng chừng hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, trang phục hoa lệ quý giá, khí chất trầm ổn, giọng nói cũng lưu loát.
Trong lúc mấy người nói chuyện, bên kia cửa sổ cũng có ba người trẻ tuổi gồm một nam hai nữ đang ngồi ở đó, nhìn bề ngoài cũng không đứng đắn. Hai cô gái tuổi trẻ tướng mạo xinh đẹp, trang điểm diễm lệ rõ ràng là nữ tử thanh lâu, ngồi giữa hai cô chính là nam tử trẻ tuổi mà chúng ta đã có ấn tượng, tên gã là Lâu Thư Hằng, lúc này đang cười lỗ mãng, chỉ chỉ trỏ trỏ, quần chúng bên ngoài quảng trường đang nói gì đó.
Đã là thượng tuần tháng tám, cách ngày Thánh Công xưng đế chỉ còn mấy ngày nữa, bầu không khí vui mừng trong thành đã nhuộm hồng khắp nơi, còn mặt bên kia, trong mấy phòng giam đặc đầu bắt đầu có tiếng người, thuận tiện cũng phải tăng thêm một ít nhân thủ cho triều đình mới xây dựng, trên quảng trường phía đông thành Hàng Châu này, buổi trưa mỗi ngày đều có “biểu diễn tiết mục chém đầu”.
Những người bị giết này khác với những người bình thường bị giết một cách qua loa, trước đó ở Hàng Châu, bọn họ đều có đủ loại thân phận, hoặc là làm quan viên, hoặc là làm vọng tộc, hoặc là làm Đại nho. Nếu muốn xây dựng triều đình mới, Phương Lạp cũng hiểu được chỉ có sự ủng hộ thủ hạ của mình là không đủ mà còn phải có được sự ủng hộ của văn thần cùng với những người có danh vọng nữa, sau khi thành Hàng Châu bị phá, mặc dù hầu hết những người này đều đã bị giết, nhưng vẫn luôn luôn giữ lại một đám.
Từ giữa tháng bảy đến tháng tám, có người đã bị thuyết phục chiêu hàng, cũng có nhiều người cứng ngắc như cũ. Nghe nói gần đây trong phòng giam này, ngày nào cũng đều là một trận chiến du thuyết, nhưng người nào cũng có kỳ hạn, nếu quá thời hạn mà nói không thông, lập tức bị lôi ra quảng trường chém đầu, không cần nghĩ nhiều.
Trong đoạn thời gian thành Hàng Châu rách nát, trong thành đã bị giết chóc đến máu chảy thành sông, Lâu Thư Hằng vốn sợ thấy máu, núp ở trong nhà, nhưng gần đây thì không, gã cảm thấy vô cùng hứng thú được chứng kiến những cảnh chém đầu như này. Nay tuy nói nay Hàng Châu rơi vào tay giặc, nhưng bởi vì căn bản là giết già giàu, có bằng hữu, có kẻ địch. Đặc biệt là dưới câu tuyên truyền “Pháp luật bình đằng không phân biệt cao thấp”của Phương Lạp, trong mỗi ngày có không ít người đến vây xem cảnh giết quan lại, giết gia tộc quyền thế, xì xào bán tán. Khi từng đầu người rơi xuống, máu tươi chảy đầm đìa, thì gã ngồi trong sương phòng tại trà lâu này cùng với hai cô gái xinh đẹp, cảm giác vô cùng tốt.
Đương nhiên, hôm nay có chút khác biệt.
Bởi vì huynh trưởng trong nhà hẹn mấy tên quản sự đến đây nói chuyện, thuận tiện chiếm dụng gian phòng của gã.