Cường quyền so với dân chủ, chỗ tốt lớn nhất có lẽ ở chỗ rất nhiều chuyện cũng có thể đặt ở trong phạm vi nhỏ để giải quyết. Lúc này nghĩa quân nhập vào Hàng Châu, đúng là thời điểm quyền lực tới cực điểm, cũng bởi vì điều này, mặc dù là buổi chiều sự việc phát sinh ở thư viên Văn Liệt đã xuất hiện không ít người, nhưng từ khi Trần Phàm xuất hiện, đến cuối cùng sự giằng co chấm dứt, khi mặt trời ngả về phía tây thì những người tụ tập dần dần giải tán hết, ảnh hưởng cuối cùng tạo thành nhưng lại không có quá nhiều người biết được, mặc dù lúc ấy có một số người thấy gần đó có giằng co, cũng chỉ cho rằng đó là những xung đột bình thường thường xuyên phát sinh trong thành, lặng yên đi đường vòng mà qua, không có bao nhiêu người nhắc tới.
Trước mắt thư viện chỉ có chương trình học vào buổi sáng, tới buổi chiều, các thầy giáo trong đó cũng ra về hết, mà ở chung quanh đây, cư ngụ chân chính cũng đều là chủ lực của Bá Đao Doanh Lưu thị. Chuyện lần này, một mặt đề cập đến nhiều tướng lĩnh cấp trung như Trương Đao Nguyên, Lệ Thiên Hữu, Từ Bách, Nguyên Hưng, nếu nói vì lợi ích, có nhiên sẽ có người cảm thấy hứng thú, nhưng loại xung đột này hiện nay ở trong thành Hàng Châu trên thực tế cũng thường có phát sinh.
Mà về phương diện khác xuất hiện Bá Đao Doanh và kẻ điên cuồng Trần Phàm, lại càng khiến không người nào có hứng thú tìm tòi nghiên cứu, bởi vì việc đám người này cùng quấn lấy một chỗ, thì không có gì tốt cả, không có ý nghĩa gì cả, trên cơ bản như là đá vào một thiết bản rất lớn. Đám người Lệ Thiên Hữu chọc vào một thiết bản, tạm thời có thể nói bọn họ rất lực lượng, rất cơ bắp, thậm chí thực khí phách, nhưng cho dù ở dưới trời chiều xem nửa ngày, đám người này cũng đơn giản là đá vào thiết bản mà thôi, xem lâu, cũng đơn giản là một loại tâm tình:
- Này, người kia đang đá thiết bản đấy.
Loại người này thật ra không được coi là giai cấp bá quyền trong quân đội, hoặc là Thái tử đảng có thù tất báo, chọc phải thì nhất định sẽ bị trả thù đến chết, đối với Bao Đạo Ất, Ti Hành Phương có thù tất báo, bọn họ không coi là đáng sợ, đối với phần lớn mọi người mà nói thậm chí không biết bình thường bọn họ muốn làm gì. Trước kia cũng thường có người chọc tới, hậu quả lớn nhất đơn giản là rút đao chém ở trước mặt Thánh Công, có người bị làm chết khô, có người thì không, nhưng cuối cùng ngươi sẽ phát hiện cùng phân cao thấp với đám người này, ý nghĩa gì cũng không có, thắng thua gì cũng không chiếm được.
Tóm lại, đối với hơn phân nửa tướng lĩnh tầng trung mà nói, đây là ấn tượng của đám người Lưu Tây Qua, Trần Phàm để lại cho mọi người, về phần một nửa mặt khác, thì cũng không biết hai vị là loại người nào. Lúc này trong nghĩa quân tình huống đổi mới nghiêm trọng, có tướng lĩnh mới tiến vào, phần lớn là nghe theo Phương Lạp, Phương Thất Phật, Trần Phàm thuộc loại người nửa vời, về phần Bá Đao Doanh Lưu Tây Qua, ngoại trừ ngẫu nhiên trong một lần đại chiến làm đội đột kích, trên thực tế cũng không có chiến công huy hoàn rực rỡ nào, ngày thường cũng không có biểu hiện gì rõ nét.
Vì thế lúc trời tối, chung quanh thư viện liền khôi phục lại cảnh tượng của ngày thường. Ánh đèn le lói quanh viện tử yên tĩnh, tiếng côn trùng kêu râm ran trong tán cây. Thỉnh thoảng có người đi đường, xe ngựa đi qua ngoài viện, lúc Ninh Nghị mua muối ăn từ tiệm tạp hóa duy nhất ở bên ngoài thì Tiểu Thiền đã nấu xong cơm, chống cằm ngồi ở bậc thang cửa viện chờ hắn.