Hàng lang bên kia có hai thầy giáo Quách Bồi Anh cùng với Khuất Duy Thanh vội vã đi qua, mới vừa rồi hắn lên lớp, hai người đi qua bên ngoài lớp học, xem ra có chút rốt ruột. Chẳng qua đây cũng không phải là chuyện hắn cần quan tâm, trở về trong viện dành cho giáo viên để nghỉ ngơi, các nho sinh văn sĩ đều có chuyện của mình, đây đó giao lưu, nói chuyện phiếm. Hắn đặt sách vở vào ngăn kéo, sau đó cầm lấy túi, rút ra sách vở hôm nay cần xem cầm về nhà, đám người lưu Hi Dương bảo hắn ở lại trò chuyện, hắn lịch sự cự tuyệt.
Cuộc sống của hắn ở nơi này đã được vài ngày rồi, thư viện hết sức yên tĩnh, chỉ có âm thanh của trẻ nhỏ, tiếng côn trùng hỗn loạn kêu vang, khác biệt hẳn tiếng động rầm rĩ của thế giới bên ngoài. Ninh Nghị cầm theo mễ lương được phát quay về nhà, Sơn trưởng Phong Vĩnh Lợi cầm một ly trà, vừa uống vừa chào hỏi hắn, tuy rằng trong mắt vẫn có tia thận trọng, nhưng chủ yếu vẫn hòa nhã. Đi qua chiếc cửa bị phá phía sau của thư viện, y quán bên kia có thiếu nữ đang bận rộn, mặc y phục cũ nát có mụn vá, trên đầu vấn khăn cũ, nàng đang cầm bình nho nhỏ, thấy Ninh Nghị, cười chạy tới, nhịp bước nhẹ nhàng.
Gió thổi qua sân, lá cây trong gió lay động, trong ánh mặt trời, có lá cây nhẹ rơi xuống, mới chỉ là ba năm ngày nhưng đôi khi hắn lại cảm giác ngày tháng an tĩnh bình lặng này đã dài đằng đẵng rồi.
- Hôm nay Lưu gia gia ninh một nồi cháo thuốc, nói là rất tốt cho sức khỏe, cần phải ăn ngay, để em đi lấy cho cô gia nếm thử, bên trong còn có cam thảo, vừa mát vừa ngọt...
Thiếu nữ đi trước, Ninh Nghị cười gỡ chiếc khăn trên đầu nàng xuống, mái tóc đen lập tức xõa tung, thiếu nữ giật mình lắc lắc đầu, bóng dáng trong ánh nắng nhảy nhót, thỉnh thoảng quay đầu lại, nụ cười tươi tắn ấm áp, giống như trong lòng ôm cảm giác thỏa mãn nho nhỏ. Ninh Nghị liền cười cười lắc lắc đầu theo.
Đất không rộng, viện tử không lớn, phòng ở không lớn, ngay cả mái hiên cũng không lớn. Đầu thu nhiệt độ vẫn chưa giảm nhiều, gió mang tới cảm giác oi bức, nhưng trong hoàn cảnh chỉ thuộc về hai người, chỉ là mấy ngày nhưng dường như lại có rất nhiều ý nghĩa.
Tiểu Thiền đến y quán sát vách hỗ trợ, trang phục mặc trên người làm nàng giống như một cậu bé, buổi trưa không nhiều việc lắm, nàng thấy Ninh Nghị về, mới tranh thủ chạy về nhà, bận rộn chuẩn bị nước để hắn rửa mặt, uống nước, ăn cháo.
Nơi này vốn không lớn, gian phòng nho nhỏ, nhà bếp nho nhỏ, khi nàng vui vẻ đi vào trong phòng đặt bình xuống, Ninh Nghị cũng đang đến nhà bếp lấy nước rửa mặt, Tiểu Thiền lại tới lầm bầm Ninh Nghị không nên cướp việc của nàng, đoạt lại khăn mặt, NInh Nghị cười cười hất nước lên mặt nàng, dù sao thời tiết nóng nực, Tiểu Thiền chạy tới chạy lui, cũng đã lấm tấm mồ hôi, Ninh Nghị đang lau mặt, liền áp khăn mặt lên mặt nàng, ang nước đặt ở trong góc, nước rất mát.