Tháng tám âm lịch, tiết trời đúng vào lúc thu hoạch vụ thu. Bên ngoài thành Hàng Châu, những ruộng lúa chưa bị chiến tranh lan đến đã rộ lên một màu vàng rực, nông phu, binh lính, lưu dân đều bận rộn cả ngày, cho đến tận đêm khuya, cảnh tượng sôi động bên ngoài thành trì vẫn không hề ngừng. Từng nhóm binh lính một hạ trại trên những thửa ruộng hoang, tuần tra canh giữ.
Những ruộng lúa này sau khi thu hoạch đã sớm bị phân chia cho quân lính sau khi công thành, lại nói tiếp, lương thực, gạo nói chung đều đã trở thành tài sản cùng sở hữu của nghĩa quân, nhưng trên thực tế, đương nhiên là phải phân chia dựa vào lực lượng, chỉ cần là người làm quan lớn trong triều đình nhỏ của Phương Lạp sẽ được chia phần nhiều, những người còn lại dựa vào nắm đấm mà phân phối. Phần còn lại vẫn nên thuộc về ruộng đồng của lương dân bản địa Hàng Châu, nhưng đến lúc này, thực ra đều đã thuộc sở hữu của bên khác cả rồi.
Nếu chỉ vì thu hoạch, thì sắp xếp càng nhiều người càng tốt, nhưng đã mỗi bên đều tự phân lợi ích rồi, người tham dự nhiều chưa chắc đã là tốt. Những người này khó tránh khỏi tranh đấu va chạm, đêm xuống, cũng thường có quân lính bên khác hoặc bình dân đến gặt trộm, mỗi lúc như thế, trong ruộng nước, trên bờ ruộng tràn ngập ánh đuốc, tiếng kêu giết rung trời, rực rỡ tô điểm cho vành ngoài phạm vi của thành Hàng Châu, trắng đêm không ngủ.
Ngoài thành có trật tự và ích lợi ngoài thành chi phối, trong thành mọi người cũng đều có việc riêng. Thánh công tôn ti trật tự xã hội sắp tới, các ngõ lớn nhỏ trong thành cũng náo nhiệt hẳn lên, lúc này tình huống hỗn loạn đẫm máu kia cũng dã chấm dứt, trật tự mới đang dần dần được hình thành, chỉ cần có quan hệ, cũng đều vì lợi ích của bản thân mà chạy vạy rất bận rộn.
Có cửa hàng mở cửa, bọn nhân sĩ giang hồ từng đi khắp các hang cùng ngõ hẻm hoặc chặn đường cướp của đã mở đại hội anh hùng, trong tửu lâu trà quán thường có thể nhìn thấy tình cảnh những kẻ bất đồng thân phận bất đồng khí chất tự tập lại nói khoác với nhau. Những kẻ có quan hệ, có bản lĩnh đều tìm cách kiếm được một chức quan dưới trướng mấy tên tướng quân, nho sĩ thư sinh biết đôi chữ nghĩa, có tài văn chương nhưng không gặp thời đều tự giới thiệu, xin được che chở hoặc là giành mấy chuyện lớn nhỏ gì đó.
Người nhiều lắm, có nhiều người không vừa mắt với tiền đồ bên Phương Lạp này, tất nhiên cũng có người ôm chí phong hầu, bằng lòng mạo hiểm một lần. Xã hội này chính là như vậy, chỉ cần có giao lưu, có xu thế nhất định, một hệ cơ cấu sẽ tự nhiên sinh ra. Cái xã hội nho nhỏ này của Phương Lạp cũng đã miễn cưỡng có được một cơ cấu và một mô hình nguyên mẫu của nó. Nhất thời, trong thành ngoài thành dường như lại có một luồng khí thế cao ngất trời.
Trong mấy ngày này, thư viện Văn Liệt vẫn có vẻ khá là yên tĩnh. Lúc này đã là buổi trưa, ánh mặt trời cuối thu chiếu qua kẽ lá, xen lẫn từng tiếng ve kêu, đang là giờ giảng bài trong thư viện. Ninh Nghị gập quyển « Sử Ký » trong tay lại, đặt lên trên bàn, chuẩn bị rời đi.
Lúc này thư viện vẫn ở trong tình huống thầy nhiều trò ít, tuy rằng phân làm bốn ban Giáp Ất Bính Đinh, nhưng cộng lại cũng không đến một trăm học trò, mà những lão sư trên danh nghĩa lại có đến ba bốn mươi vị. Mặc dù trong đó có một bộ phận được hưởng đặc quyền không cần đến đây, nhưng số lượng thầy giáo, vẫn rất nhiều. Ninh Nghị mỗi ngày dạy nửa canh giờ Sử Ký cho ban Bính, sau đó đến lĩnh một phần lương thực nơi sơn trưởng, mang về với Tiểu Thiền.
Sơn trưởng của thư viện Văn Liệt này họ Phong, tên là Phong Vĩnh Lợi. Tên tương đối thô tục, nhưng người là người tốt, nghe nói khi còn bé y cũng đã từng được đi học, có điều vì gia cảnh bần hàn, nên vẫn chưa tham dự khoa cử. Học vấn của y hiển nhiên không uyên bác lắm, nhưng thời Phương Lạp vừa mới khởi binh, y đã ở trong quân đội, cho nên có lai lịch lắm.
Bên trong quân đội cũng có một vài tên quan văn rất lợi hại, một vị là Tổ Sĩ Viễn, một vị khác là Lâu Mẫn Trung, Phong Vĩnh Lợi lúc ấy là thủ hạ sao chép mấy bố cáo hàm văn của Lâu Mẫn Trung, đến khi đánh hạ Hàng Châu, được làm sơn trưởng thư viện này. Ở bên ngoài Phong gia quả thật cũng có cướp đoạt trục lợi, nhưng ít ra ở trong thư viện nà quả thật có chút ưu đãi đối với văn sĩ. Bởi do y duy trì, khoảng thời gian gần đây, không khí trong thư viện vẫn có vẻ tương đối hòa hợp.
Lúc này tụ tập trong phòng nghỉ ngơi giáo dụ tổng cộng có bảy người, cơ bản đều là những tiên sinh đã hết giờ dạy, có mấy người uống trà xem sách, có mấy người đang nhỏ giọng bàn chuyện. Mấy người này sau khi Hàng Châu rơi vào tay giặc đều đến nhờ thư viện che chở, giữa họ có một loại tình cảm cùng chung cảnh ngộ với nhau, bấy giờ mọi người đang nói đến chiến sự ở Gia Hưng.
- Nghe nói, chiến sự ở phương Bắc đang giằng co rất ác liệt, triều đình đã phái Đồng Quán Đồng tướng quân xuất binh về phía Nam, Phương Thất Phật bao vây Gia Hưng, nhưng đã lâu mà không công được, thắng thua bây giờ rất khó nói…
- Nghe nói vị tướng quân này dụng binh như thần, vốn cho là y sẽ xuất binh lên phía Bắc chống quân Liêu, lần này… khụ, lần này Thánh Công thanh thế lớn, lại lệnh y sang đó, cuộc chiến này chỉ sợ không dễ đánh.
- Khó nói lắm, phía nam hay phía bắc đều không ngừng có chiến sự, Thủy Bạc Lương Sơn Tống Giang, Hoài Tây Vương Khánh, Hà Bắc Điền Hổ cũng đã có chút khó giải quyết, đặc biệt… Lần này Thánh Công hạ Hàng Châu, hơn một tháng gần đây, nơi phụ cận không ngừng khởi sự, tuy Đồng Quán đã đi về phía nam, nhưng… thanh thế bên này cũng đang lớn lắm đấy.