Màn mưa tung bay trên những con phố chằng chịt của thành thị, trong đêm đen lướt qua từng điểm sáng mờ ảo thưa thớt
"Tách bụp!" Một đốm lửa bay qua mái hiên ngắn ngủi rồi rơi xuống trong mưa tắt ngấm. Dưới mái hiên mưa đọng lại thành vũng, trong bóng đêm tiếng nước rào rào tự do chảy xung quanh căn phòng. Nước mưa và bóng tối là chủ đề của đêm hôm nay, bó đuốc trên tường là nguồn sáng duy nhất của vùng không gian nho nhỏ này, trong cơn mưa gió chiếu sáng rực cả một vùng.
Trong cơn mưa lớn ngoại trừ tiếng mưa rơi vạn vật trở nên yên tĩnh. Không có ánh trăng cũng không có côn trùng của những ngày đầu thu, bộ dáng của thư viện, y quán bên cạnh đã không thể nhìn thấy rõ.
Bóng đêm phía trước, trong y quán hiện ra lộn xộn, thanh âm của đại phu và tiểu nhị qua qua lại lại bận rộn, tiếng dã thuốc trong phòng đêm, tiếng rên rỉ của bệnh nhân, tiếng mắng chửi hòa lẫn thành một mảnh. Trên con đường bên ngoài viện thỉnh thoảng lại có người đi qua, lúc này dám đi trên đường đa phần là binh sĩ hoặc là người giang hồ, kẻ say rượu hoặc giả là con bạc đã thua sạch, mở miệng ồn ào từ xa tới gần rồi lại dần dần đi xa.
Thật ra đêm hôm nay, tất cả mọi thứ đều bị cách ly.
Thiếu nữ đứng dưới mái hiên nhà thay cây đuốc mới.
Cây đuốc mới được đặt lên tường, bó đuốc cũ đã cháy hơn nửa rơi xuống đất, bóng thiếu nữ nhảy múa trong ánh sáng phản chiếu, sau đó đá cây đuốc cũ vào trong mưa, ánh lửa chớp động rồi biến mất trong dòng nước.
Bức tường của căn phòng bị nứt vỡ, cây đuốc được đặt ở chỗ vết nứt, chiếu sáng cả trong và ngoài phòng. Người thanh niên mặc áo thư sinh đang ngồi trong phòng đọc sách thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nói chuyện; thiếu nữ đi qua mái hiên ngồi chống cằm trên bậc cửa. Một đêm mưa tẻ nhạt, trong căn phòng đã hư một nửa hai người chủ tớ thỉnh thoảng lại trao đổi vài câu tẻ nhạt.
- Vừa mới rửa tay.
Tiểu Thiền xòe bàn tay ra: - Sau đó giặt quần áo, không có chỗ phơi...
- Ừm!
- Cho nên vẫn để trong chậu... Ngày mai không biết còn mưa lớn nữa không đây...
-...Mấy hôm trước, ông lão nhà họ Lưu của y quán nói có loại trà thảo dược có lợi cho thương thế của Cô gia...
Tiểu Thiền ngồi trên bậc cửa đột nhiên nhớ ra.
- Trà thảo dược?
- Vâng, lúc đó không chú ý, ngày mai tìm Lưu gia gia lấy, em cũng tới y quán hỗ trợ... Tiểu nha hoàn gật đầu.
-... Cô gia, hôm qua trong y quán có rất nhiều người bị đứt chân đứt tay, ngài nói xem có phải là thương binh từ Gia Hưng chuyển đến hay không?
Hạ thấp thanh âm xuống.
- Chắc là không phải, quá xa xôi.
- À, không phải bên đó là tốt rồi.
Tiểu Thiền ngẩng đầu: - Trận chiến đó còn muốn đánh tới bao giờ đây...
... Thời gian cứ như vậy trôi qua khiến cho người ta tính toán không chuẩn xác, đêm đã khuya hoặc có lẽ còn lâu mới đến nửa đêm. Có lẽ Tiểu Thiền cũng không thật sự có ý muốn nói chuyện, chỉ là một loại hình thức lấy tiếng động để xác nhận bản thân và Ninh Nghị ở chung một chỗ mà thôi.
Đương nhiên, buổi tối rảnh rỗi chủ tớ nói chuyện dăm ba câu là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng đêm nay không giống như mọi khi, Tiểu Thiền muốn nói điều gì đó nhưng lời ra đến miệng lại có vẻ miễn cưỡng, làm cho người ta có cảm giác lưỡng lự không dám nói ra lời thật. Thời gian càng lâu, cô gái bé nhỏ vẫn ngồi trên bậc cửa nhìn Ninh Nghị, hoặc giả nhìn lỗ hổng lớn trên tường, hạt mưa không ngừng rơi xuống nóc nhà, có lẽ bản thân nên tìm việc gì đó làm. Là một nha hoàn, cô gái không nên quấy rầy thời gian đọc sách của Ninh Nghị. Không biết đã trải qua bao lâu, Ninh Nghị ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của thiếu nữ đang nhìn về phía này, chốc lát nhìn nhau như vậy mới nghe thấy nàng khẽ nói:
- Cô gia, người nhớ tiểu thư bọn họ sao?